Ngồi sau xe Huy Linh, Nắng Hạ gần như kiệt sức. Trời đã toàn một màu đen của bóng tối, gió thổi vào làm Nắng Hạ thấy lạnh. Cô vòng tay ôm Huy Linh, đầu cô tựa vào tấm lưng vững chắc của anh, cô thực sự cảm thấy an toàn và ấm áp.
Nắng Hạ nói nhẹ :
-Xin lỗi Huy Linh nhé. Tôi chỉ luôn làm cho Huy Linh gặp rắc rối thêm mà thôi.
- Không. Tôi mới là người phải xin lỗi. Vì tôi mà Nắng Hạ phải chịu những điều đó. Vì tôi cả.
- Lúc nào Huy Linh cũng nhận sai về mình. Lúc nào Huy Linh cũng nhường nhịn tôi. Tôi... tôi... Nắng Hạ ngập ngừng.
Huy Linh cười nhẹ :
- Hôm nay Nắng Hạ sao thế?
Lúc bị bắt ấy, lúc đó... ừm... tôi cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Nhưng... nhưng người mà tôi nghĩ đến nhiều nhất là Huy Linh. Tôi cũng không rõ nữa. Tôi không biết vì sao lại là Huy Linh mà không phải 1 ai khác. Khó hiểu thật đấy. Xịch, chiếc xe đã đến nhà nghỉ quen thuộc. Người dân đang đứng đầy ở đó đợi Nắng Hạ. Anh cảm ơn mọi người rồi hẹn mọi người sáng mai gặp lại trong buổi chia tay.
Nắng Hạ đã nói với anh sẽ chẳng có gì thay đổi cả, mai cô và anh sẽ vẫn trở về nhà.
Bế Nắng Hạ trên tay mà nhẹ như không. Huy Linh đã nói :
- Tôi quyết định rồi, từ giờ tôi sẽ không để cho Nắng Hạ được tự do như thế nữa đâu. Nắng Hạ mà xảy ra chuyện giống như ngày hôm nay nữa, chắc tôi chết mất.
Nắng Hạ im lặng không nói gì cả, lúc này đây Huy Linh nói gì cô cũng đều nghe theo. Chuyện vừa rồi đã đủ cho cô nhận ra một điều
- Huy Linh chính là chàng vệ sĩ luôn bên cạnh che chở và bảo vệ cho cô
- anh chàng vệ sĩ mà cô rất cần.
Đặt nhẹ Nắng Hạ ngồi lên giường, Huy Linh quỳ xuống sàn nhà nhẹ nhàng tháo chiếc khăn buộc vết thương ra. Giờ nó đã chuyển thành màu đó chứ không còn là màu trắng như ban đầu nữa. Nắng Hạ ngượng chín mặt nhìn các cô hầu gái xung quanh, cô nói với Huy Linh :
- Thôi, để các em ấy làm là được rồi. Anh về phòng mình đi.
- Yên nào, cứ động đậy như thế này, đau thì đừng có trách tôi đấy.
Các cô hầu cùng cười làm Nắng Hạ phải quay mặt đi. Ngại quá!
Nắng Hạ cúi gần Huy Linh, cô hỏi nhẹ :
- Này, ngày trước ấy, Huy Linh làm gì biết băng bó như thế này, sao giờ giỏi thế?
Nhìn Nắng Hạ, Huy Linh nói :
- Thì tôi cũng phải biết làm gì đó cho một ai đó chứ. Thôi, xong rồi đấy.
Huy Linh đã băng xong vết thương cho cô. Anh xuýt xoa :
- Đi chơi với tôi mới có mấy ngày mà bị thương khắp người như thế này. Về nhà chắc nội và bố mẹ tôi sẽ mắng tôi chết mất. Quần áo bẩn hết rồi kìa, đi tắm thôi. À quên :
Huy Linh lấy một túi ni lông bùm kín vết thương
- Tắm nước khỏi ngấm vào.
Huy Linh đứng lên :
- Để tôi giúp.
Anh toan bế cô lên thì Nắng Hạ đã lấy tay hẩy anh ra và nói :
- Thôi tôi tự đi được mà. Ấy...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!