- Sao chúng mày bắt được nó? Người dễ nhìn nhất hội lên tiếng, hắn ta là anh của cả bọn kia.
- Lúc chiều bọn em vừa uống rượu trong quán ra thì thấy nó bị ngã và đang nằm đó không dậy được. Chúng em cho nó luôn vào bao tải rồi chất lên xe đưa ra đây. Không ai biết đâu.
Một thằng khác nói thêm vào:
- Bây giờ đã xắp tối rồi, mà tối đến thì ở đây không có ai đâu. Anh tha hồ mà chơi với nó. Ưm... Anh chơi chán rồi thì nhường cho tụi em hưởng lại mỗi thằng một ít.
Tên anh cả đến gần Nắng Hạ, hắn lấy chân đá đá vào người cô như đang xem xét rồi nhận xét:
- Chẳng có gì đặc biệt cả.
- Nếu anh không thích thì để tụi em xử lý nó vậy. Một tên nói đầy vẻ dâm đãng.
Tên đàn anh ra vẻ ngẫm nghĩ rồi quyết định:
- Thôi! Tao dùng tạm cho đỡ buồn vậy. Tao với nó vào trong kia, bọn mày ngoài này chờ.
Bọn chúng cười đầy ẩn ý với nhau rồi chúng lôi Nắng Hạ vào phòng nhỏ bên trong rồi để cô ở đó một mình. Nắng Hạ cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng dây đang siết chặt nhưng vô ích. Cô sợ hãi, cô run rẩy vì khiếp đảm. Cô gọi tên Huy Linh, cô gọi đến tên của mọi người nhưng vẫn chẳng có ai đến bên. Nước mắt cô rơi, là những giọt nước mắt bất lực. Cô đã nghĩ đến cái chết. Nếu như hắn định làm gì cô thì cô sẽ chết.
Cô sẽ chết!
Hắn bước vào trong nhìn cô lạnh lùng. Cô quay mặt đi khinh thường. Hắn ngồi trước mặt cô rồi nói:
- Tôi cởi trói cho cô, không được hét gì. Không nghe lời thi biết tay tôi đấy.
Nắng Hạ vẫn quay mặt đi im lặng, hắn choàng tay qua vai cô tháo chiếc khăn bịt miệng cô ra. Vừa rút được nó ra, cô đã hét to lên hết sức có thể:
- Có ai không cứu tôi với... Cứu tôi với...
Bốp! Hắn thẳng tay tát Nắng Hạ, hắn đe dọa:
- Cô mà hò nữa là cô chết chắc đấy.
Nắng Hạ đủ thông minh để hiểu những gì hắn nói. Hắn còn bạo lức hơn cả lũ em, hắn lạnh lùng đến mức gai người. Cô im lặng không gào toáng lên nữa.
Khi hắn đã tháo hết dây trói ra khỏi người cô, cô đưa tay lên xoa má. Sao hắn lại có thể thô bạo với phụ nữ như thế được chứ. Nắng Hạ cắn răng tức giận. Rồi không hiểu tại sao cô lại giơ tay lên tát thẳng vào mặt anh ta, cái tát cô đã dùng hết sức lực của mình để giáng vào khuôn mặt được xem như là sáng sủa của anh. Quá bất ngờ, anh ta hứng trọn cú đấm đầy uy lực ấy. Nắng Hạ hơi giật mình, cô không nghĩ cô lại có thể khỏe như thế.
Anh ta đang đưa tay để... quệt máu trên khóe miệng.
Nắng Hạ hơi tái mặt. Rồi anh ta sẽ giết cô chết mất. Cô đưa tay lên che mặt chịu đựng sự trả thù của hắn.
- Cô được lắm. Cô không biết sợ là gì hả? Anh ta nói nhẹ, giọng không có gì là bực tức cả.
Từ từ hạ cánh tay xuống, để lộ ra đôi mắt to đen láy ngây thơ của mình, Nắng Hạ thấy anh ta đang nhìn mình không chớp mắt, không thấy anh ta có ý định trả thù mình.
Anh ta cúi gần mặt cô hơn làm cô giật thót. Cô chớp chớp đôi mắt, rồi chợt ngây người ra. Trời! Sao anh ta cũng có đôi mắt đẹp như thế? Hình như ở tiểu Vương quốc này, tên con trai nào cũng có đôi mắt đẹp thì phải. Huy Linh, Quốc Nam, rồi ngay cả một tên đàn anh đàn chị này cũng có đô mắt đẹp. Nắng Hạ liên miên với suy nghĩ của mình, khoảng cách của cô và anh ta đang rất gần.
Anh ta thì thầm:
- Nhìn cô cũng đâu đến nỗi nhỉ?
Nắng Hạ giật mình thoát khỏi suy nghĩ riêng của mình, cô trở lại với thực tại.
Bốp! Nắng Hạ dùng hết sức lực vào đôi bàn tay của mình ẩy anh ta ra ngã ngửa ra sau. Cô dịch lùi, giọng đanh thép:
- Anh mà dám đến gần tôi, tôi cho anh chết đấy.
- Ha ha! Này cô. Anh ta ngồi im dưới sàn, chỉ chỉ tay về phía Nắng Hạ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!