Chương 26: (Vô Đề)

Bây giờ thì không khí đã thay đổi hẳn. Huy Linh đưa bó hoa trên tay cho Huy Linh mà không nói gì cả. Anh giận cô sao? Giận cô chỉ vì cô đã thân mật với Quốc Nam sao? Giận cô chỉ vì cô làm bạn của Quốc Nam sao? Thật nực cười.

Trở về nhà, bàn cỗ đã chuẩn bị xong xuôi đâu đấy. Nắng Hạ gượng gạo theo Huy Linh ra mắt mọi người. Nắng Hạ thực sự thấy mệt mỏi, cô ước ao mình có một khoảng không gian riêng cho bản thân quá.

Cảm thấy quá gượng ép dường như không thể chịu đựng được thêm nữa, Nắng Hạ đứng lên xin phép ra ngoài. Bằng cửa phụ sau nhà, cô băng qua khoảng trống trong khu vườn đi về phía ngôi nhà nhỏ ở đó. Quốc Nam cũng đang ở đó, cô không ngần ngại tiến đến hỏi:

- Sao lại ngồi đây một mình thế này?

Quốc Nam vừa trả lời vừa dịch sang một bên cho Nắng Hạ ngồi:

- Thế sao Nắng Hạ lại ra đây? Huy Linh đâu? Chẳng phải 2 người đang nói chuyện với mọi người sao?

Nắng Hạ ngồi xuống, cô như đang trút bỏ tâm sự:

- Tôi trốn ra đây đấy, ngồi trong đó ngột ngạt và gượng ép quá. Tôi không thích. Ước gì lúc nào tôi cũng có một khoảng không gian cho riêng mình như thế này nhỉ.

- Xin lỗi Nắng Hạ nhé. Buổi sáng nay...

Nắng Hạ vội ngắt lời Quốc Nam:

- Không! Không phải lỗi của Quốc Nam, tất cả là do tôi cả. Vì tôi mà Quốc Nam và Huy Linh hiểu lầm nhau. Tôi ghét Huy Linh, tại sao lúc nào anh ta cũng coi tôi là của riêng anh ta trong khi anh ta hiểu rõ là không bao giờ có chuyện đó. Mà thực ra giữa tôi và Quốc Nam có chuyện gì đâu? Chẳng lẽ giữa những người bạn không thể như thế được hay sao? Huy Linh đúng là một người ích kỉ và nhỏ nhen.

- Phải! Tôi nhỏ nhen và ích kỉ thế đấy. Giọng Huy Linh vang lên bất ngờ khiến Nắng Hạ giật mình. Quốc Nam vẫn điềm tĩnh nói:

- Là cậu à?

- Hai người đang làm gì ngoài này? Huy Linh có ý nghi ngờ.

Nắng Hạ mệt mỏi quay người không trả lời Huy Linh, Quốc Nam cũng im lặng. Đáp lại câu hỏi của Huy Linh chỉ là một sự im lặng, sự im lặng khiến cho Huy Linh thêm bực bội trong lòng, anh nói giọng giận giữ:

- Thái độ của 2 người là sao vậy? Tại sao lại im lặng?

Quốc Nam có ý nhắc nhở Huy Linh:

- Huy Linh! Cậu bình tĩnh lại đi.

- Bình tĩnh hả? Tôi phải như thế nào mới phải đây khi mà chỉ nhìn thấy 2 người ngoài này với nhau? 2 người hẹn hò nhau ngoài này à?

Nắng Hạ đứng bật dậy, cô không thể chịu đựng hơn được nữa. Cô đứng đối diện với Huy Linh, nhìn thẳng vào dôi mắt anh. Lần đầu tiên cô không có cảm giác bồi hồi xao xuyến khi nhìn vào đôi mắt ấy. Cô nói trong giận giữ:

- Anh im đi! Anh thì hiểu gì nào? Nắng Hạ thở mạnh rồi tiếp tục:

- Tôi phải nói gì với anh nào? Phải rối rít thanh minh, phải xin lỗi và hứa với anh rằng từ nay sẽ không có chuyện như thế này xảy ra nữa hả? Chẳng lẽ tôi phải hỏi ý kiến, xin phép anh trước khi muốn nói chuyện với ai đó sao? Quan hệ bạn bè không cho phép tôi và Quốc Nam như thế này hả? Nếu như anh nghĩ rằng tôi đã là người của anh mà bắt tôi nhất nhất phải theo ý của Huy Linh thì anh đã nhầm rồi.

Tôi mãi là tôi, chẳng lệ thuộc vào một ai cả.

Nắng Hạ nói xong rồi chạy nhanh vào trong, cô thực sự thấy thất vọng vì anh.

Quốc Nam nhìn Huy Linh, yêu cầu cậụ ngồi xuống và giải thích cho cậu rõ mọi chuyện, nói cho cậu nghe những gì mà Nắng Hạ đã nói với anh.

Nắng Hạ đang ngồi nói chuyện với mấy người trong nhà, khi nhìn thấy Huy Linh đang tiến tới gần mình, cô lờ đi như không quan tâm. Huy Linh nhận ra được điều đó, rồi anh sẽ lại phải hết lời năn nỉ cô đây. Anh mỉm cười bí ẩn, đên cạnh Nắng Hạ. Anh cúi đầu nói nhẹ đủ cho mình Nắng Hạ nghe thấy:

- Lại gần đây tôi nói cho anh nghe cái này.

Nắng Hạ nhìn anh một cái nảy lửa rồi lại lạnh lùng quayy đi chỗ khác. Huy Linh ra ám hiệu lần 2, anh có ý thách thức:

- Có muốn tôi nói to cho mọi người cùng biết không hả?

- Đố đấy. Nắng Hạ rít lên khe khẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!