Quốc Nam vẫn lặng lẽ ngồi nhìn vào màn đêm, chỉ mình Nắng Hạ thủ thỉ nói chuyện:
- Từ lúc tới đây tôi chưa thấy Quốc Nam cười lần nào cả.
-...
- Quốc Nam còn lạnh lùng và bí ẩn hơn cả Huy Linh. Quốc Nam chọn cho mình một cái vỏ bọc vững chắc để có thể một mình ngồi trong đó cả ngày, chỉ một mình suy tư mà không chịu chia sẻ chuyện của mình cho người khác. Là Quốc Nam không muốn mọi người hiểu được con người thật của mình hay là do Quốc Nam không muốn mọi người phải bận tâm đến mình. Sống như thế thì buồn lắm.
Nắng Hạ đứng lên trở vào trong, trước khi quay gót cô đã cười và nói với Quốc Nam rằng:
- Có thể anh đang nghĩ tôi là một người nhiều chuyện, nhưng đối với tôi thì nó cũng chẳng có nghĩa lý gì cả. Điều quan trọng là tôi đã thấy vui vì tôi đã sống thật với con người của mình. Sống là bản thân của mình sẽ tốt hơn nhiều đấy. Tôi đi ngủ đây. Anh cũng đi ngủ đi, đêm thung lũng... lạnh lắm.
Tiếng bước chân Nắng Hạ đã không còn nghe rõ, Quốc Nam vẫn ngồi đó im lặng. Anh đang nghĩ về những điều Nắng Hạ vừa nói. "Đêm thung lũng... lạnh lắm!". Câu nói có vẻ chỉ là sự vô tình nhưng lại chất chứa bao yêu thương và sự quan tâm đến anh. Nắng Hạ mới đến đây, thậm chí cô còn chưa nói chuyện nhiều với anh, tại sao cô lại hiểu rõ về anh đến thế? Những gì cô vừa nói đều đúng cả.
Hay phải chăng Nắng Hạ chính là người con gái mà anh đang tìm kiếm bấy lâu?
********
Bốn người đang bon bon đi trên đường, tiến thẳng đến bãi cỏ có con suối chảy vắt ngang qua. Huy Linh và Nắng Hạ một xe, còn 2 anh em nhỏ Mai Thúy một xe. Hai chiếc xe đang song song ngang hàng đi trên đường, Nắng Hạ và nhỏ Mai Thúy thì đang huyên thuyên đủ điều, tiếng cười vang lên khắp các ngõ ngách mà 4 người đi qua.
Bỗng có một cậu bé người nhỏ con, da đen thui chạy vụt qua đường và đâm thẳng vào 4 người. Quá bất ngờ, cả Huy Linh và Quốc Nam không kịp phanh xe lại, và cả 2 chiếc xe ngã nhào. Huy Linh, Quốc Nam, nhỏ Mai Thúy không bị sao cả, cả cậu bé đang lồm cồm bò dậy cũng thế, nhưng Nắng Hạ thì lại không ổn một chút nào cả, cô đang nhăn nhó khẽ vén chiếc váy lên xem chỗ bị thương. Cái đầu gối mà hôm trước cô bị ngã thâm tím chưa kịp khỏi, thêm cú đập mạnh xuống đường hôm nay nữa đã làm cho nó bật máu.
Máu chảy đỏ cả đầu gối. Máu trào ra như đã bị dồn nén lâu ngày, rơi xuống cả đường. Huy Linh hớt hải không kịp dựng xe lên, anh để mặc chiếc xe lăn lóc trên đường đến bên Nắng Hạ. Mặt anh tái đi vì lo lắng.
Còn Quốc Nam anh dựng được chiếc xe vào gọn mé đường thì cùng lúc 1 người phụ nữ trung tuổi dáng cao gầy, mảnh khảnh và đen chạy lại. Thằng bé thấy bà bèn bỏ chạy, Quốc Nam chỉ kịp hò với theo :
- Nhóc kia.
Người phụ nữ không đuổi theo thằng bé nữa mà dừng lại hỏi han Nắng Hạ. Nhìn cái vẻ khắc khổ in hằn trên khuôn mặt bà là biết bà là dân nghèo cực khổ.
Nhỏ Mai Thúy chạy đến bên Nắng Hạ, nhìn nhỏ còn nhăn nhó đau đớn hơn cả Nắng Hạ. Vết thương càng lúc càng chảy máu nhiều hơn, có vẻ đau lắm. Nắng Hạ cắn chặt môi lại, cô không kêu ca, than vãn một lời nào cả. Huy Linh đỡ cô trong vòng tay mà nói giọng run run:
-Nắng Hạ có đau không ? Em đi được không ? Tôi dìu vào nhà bên kia để băng vết thương nhé.
Nắng Hạ cố nói trong rành mạch:
- Không cần đâu, Huy Linh chạy đi xin miếng vải sạch ra đây là được rồi. Nắng Hạ hẩy nhẹ Huy Linh, anh đứng lên và chạy biến vào trong.
Người phụ nữ lúc này mới lên tiếng, giọng bà lo lắng:
- Cô có sao không ? Ôi! Máu ra nhiều quá.
- Không sao đâu. Nắng Hạ trấn an bà.
Quốc Nam lúc này mới chịu tiến lại gần Nắng Hạ, anh rút cái khăn trong túi quần ra, quỳ xuống cạnh chân Nắng Hạ , nhẹ nhàng băng vết thương cho cô. Khi Huy Linh ra đến nơi thì cũng là lúc Quốc Nam kết thúc nút buộc cuối cùng. Tay của Quốc Nam và tay của Nắng Hạ đều đỏ ngòn vì máu.
Nán lại một lát, người phụ nữ xin lỗi mọi người, rồi bà kể lý do tại sao lại đuổi theo thằng bé hồi nãy. Nó là con bà
- đứa con trai thứ 3 đã ăn cắp những đồng tiền cuối cùng trong nhà để đi chơi. Trong xúc động nghẹn ngào, bà nói rõ hoàn cảnh gia đình mình hơn. Nhà bà cả thảy có 6 người gồm có 4 đứa con: 3 trai và một bé gái út 5 tuổi, bà và người chồng làm nghề bốc hàng thuê cho các lái buôn. Công việc không ổn định, phụ thuộc nhiều vào vận may của lái buôn.
Nhà thì đông người, tiền công thì ít ỏi nên gia đình nghèo khó vô cùng. Nghe bà kể mà ai cùng động lòng thương. Quốc Nam còn vét sạch cả tiền trong túi để cho bà để sắp tới bà còn có tiền mua gạo cho cả nhà. Mặc bà đứng đó xúc động và cảm ơn rối rít, Quốc Nam im lặng chẳng tỏ thái độ gì, anh đi đến chiếc xe bên lề đường.
Bóng bà đã khuất đằng xa, Huy Linh quay người hỏi Nắng Hạ:
- Thôi mình về nhà đi, em đau chân thế này.
- Không, tôi đi được. Về nhà gặp nhiều người, ngại lắm. Vả lại Huy Linh chở tôi suốt mà. Nắng Hạ mỉm cười lém, lúc này cô không thể cười tươi được nữa vì cô đau quá. Vết thương Quốc Nam buộc chặt đang nhức nhối, giần giật thật khó chịu. Huy Linh mắng yêu cô :
- Thế mà còn cười được. Ngốc quá! Và rồi 4 người lên xe đi tiếp, cuộc dã ngoại này không bởi lý do nào mà bị hoãn lại cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!