Chương 24: (Vô Đề)

- Cừ nhỉ? Nắng Hạ của cậu cừ nhỉ? Quốc Nam nhấn mạnh.

- Còn nhiều chuyện nữa mà cậu không biết đâu. Nhưng Nắng Hạ đúng là một cô gái rất đặc biệt. Huy Linh hơi ngập ngừng, có vẻ như chuyện anh sắp nói với Quốc Nam rất nghiêm trọng:

- Quốc Nam này, tôi và cậu là bạn thân nên tôi nói chuyện này cho cậu nghe, cậu phải tuyệt đối giữ bí mật, nếu cho một ai khác biết thì mọi chuyện sẽ rắc rối to đấy.

Quốc Nam hơi lo lắng:

- Gì mà có vẻ nghiêm trọng vậy?

- Nói thật với cậu mối quan hệ giữa tôi và Nắng Hạ không như mọi người nghĩ đâu.

Quốc Nam giật mình:

- Nghĩa là.... nghĩa là 2 người không phải đang yêu nhau, là giả tạo hả? Haha. Tôi biết mà. Làm gì có cô nào có thể làm lung lay được cậu. Đến tôi còn chưa có huống chi là cậu.

Huy Linh vỗ vai Quốc Nam :

- Yên nào. Nghe đi này. Thực ra thì chỉ có mình tôi yêu Nắng Hạ thôi, còn cô ấy như thế nào thì tôi không rõ. Tôi đang cố gắng để chinh phục được trái tim của cô ấy đây. Khó quá Quốc Nam à!

Quá ngỡ ngàng trước câu thú nhận vừa rồi của Huy Linh, Quốc Nam giật mình. Anh túm lấy tay Huy Linh hỏi:

- Nhưng sao nhỏ lại đồng ý tìm hiểu cậu? Hay cô ta cũng giống như các cô gái khác, ham tiền, ham....

Huy Linh vội ngắt lời:

- Đừng có suy diễn lung tung. Nắng Hạ là người con gái đặc biệt, cậu nhớ rõ lấy.

Quốc Nam lắc đầu ra vẻ không hiểu gì, Huy Linh suy nghĩ một lát, rồi anh quyết định kể hết mọi chuyện cho Quốc Nam biết. Anh đã từng dặn Nắng Hạ không được kể lai lịch của mình cho bất cứ ai, nhưng bây giờ chính anh lại là người phá vỡ nó. Cái bí mật của Nắng Hạ ngày càng mỏng manh hơn. Liệu có một ngày nào đó cả vương quốc này sẽ biết được cái bí mật đó không? Mong rằng điều đó sẽ không xảy ra vì nếu họ biết thì việc Nắng Hạ trở về với gia đình của mình là rất khó khăn.

Sẽ chẳng một ai cho phép cô đem bí mật ngàn đời của một vương quốc ra khỏi nơi này cả. Chẳng một ai đâu.

*****

Ngắm mình trước gương với bộ đồ của nhỏ Mai Thúy, Nắng Hạ khẽ mỉm cười, cô thấy mình càng ngày càng xinh ra. Cô thả mái tóc mà từ sáng tới giờ vẫn búi gọn trên đầu xuống, cô tết tóc 2 bên với 2 chiếc nơ hồng xinh xắn. Bố mẹ Mai Thúy vừa sang cô Hương bàn bạc thêm về chuyện cỗ bàn chiêu đãi Nắng Hạ và Huy Linh, tiện thể nói cho mọi người biết sáng mai 4 bọn trẻ sẽ đi chơi tới trưa mới về. Giờ này có lẽ 3 người họ đang tắm cả, chỉ có mình Nắng Hạ là rảnh rỗi thôi.

Cô bước ra sân lặng ngắm những luống hoa đang mập mờ không rõ hình dạng, màu sắc bởi màn đêm. Cảm giác yên bình lạ thường.

- Bộp! Lãng mạn gớm nhỉ? Một bàn tay cứng rắn của con trai choàng qua tay cô bất ngờ khiến cô hơi chúi người về đằng trước. Chưa cần nhìn xem người đó là ai thì cô cũng đoán được đó là Huy Linh. Cô gằn giọng

- Lại thích ăn đấm hả? Có bỏ tay ra không?

Người đó giật mình rút tay lại, giật lùi. Nắng Hạ cũng vừa quay người nhìn. Cô tái mặt. Đó không phải là Huy Linh như cô đã tưởng mà đó là Quốc Nam. Sao lại có chuyện này xảy ra cơ chứ? Hai người nhìn nhau chằm chằm đầy ngỡ ngàng, ai cũng ngượng chín mặt, cũng may trời đêm nay không trăng nên không ai nhìn thấy rõ được màu hồng trên gò má người kia. Quốc Nam lúng túng:

- Tôi... tôi... ngỡ là nhỏ Mai Thúy. Tôi....

Nắng Hạ hiểu ra, cô nhìn xuống bộ đồ mình đang mặc và mỉm cười:

- À, không sao đâu. Tại tôi đang mặc đồ của em ý mà.

Quốc Nam gãi gãi đầu ngại ngùng:

- Tôi xin lỗi, tại cô giống nhỏ ấy quá.

Rồi chẳng ai nói với ai lời nào nữa, Nắng Hạ cảm thấy không thoải mái nên toan quay gót vào trong thì bỗng Quốc Nam nói ra một câu khiến Nắng Hạ phải đứng sững người lại:

- Huy Linh... Huy Linh cậu ta yêu cô thật lòng đấy.

- ...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!