spinner. gif
Cô lên xe ngồi chễm chệ đằng sau, ngại ngùng còn in rõ trên đôi má ửng hồng. Gió mát! Vẫn mùi thơm thoang thoảng phảng phất từ người Huy Linh, có vẻ như nó đã quen thuộc với Nắng Hạ lắm rồi. Sao Huy Linh không lên tiếng đi nhỉ ? Hay Huy Linh lại giận mình chuyện gì ? Khi nãy mình nói gì làm Huy Linh buồn sao? Nắng Hạ bối rối.
Cuối cùng thì Huy Linh cũng lên tiếng trước:
- Khi nãy, ai dám gọi tôi là ngốc ấy nhỉ ?
Nắng Hạ giật thót, cô gượng gạo:
-À, ừ.... thì..... Cô nhanh chóng hắng giọng lại :
- ừ thì tôi đấy, sao nào? Anh chẳng kêu tôi ngốc suốt còn gì.
- À hóa ra là trò trả thù à ? Em xấu thật!
Bộp!.... Nắng Hạ đấm lưng anh cái rụp:
- Xấu hả? Vậy thì cho anh biết tôi xấu đến cỡ nào.
- Ây da... Huy Linh kêu khẽ ăn vạ:
- Con gái mà bạo lực thế. Xấu ghê!
- Thích ăn đấm nữa hả? Nắng Hạ dọa dẫm, Huy Linh cười lớn ra vẻ vui lắm. Hai người cứ như thế này có phải là tự nhiên hơn không. Cũng phải công nhận đứng từ xa nhìn hai người họ trên chiếc xe đẹp đôi thật!
Hôm nay Nắng Hạ diện váy nên không thể ngồi chễm chệ hai bên như bữa đầu. Cô phải ngồi một bên nên khi qua con đường ngoài chợ, do sóc quá cô phải dùng tay bám vào thắt lưng Huy Linh cho khỏi ngã xuống đường. Mọi người nhìn thấy họ, ai cũng đều vẫy tay chào vui vẻ. Xem ra ở đây, nơi chợ quán bình dân này cô thực sự được mọi người chào đón. Hai người đã lạnh sống lưng khi có bà cụ trên đường nói rằng :
- Đẹp đôi quá! Bao giờ cô cậu cho chúng tôi ăn cỗ cưới đây? Nhanh nhanh lên kẻo bà già này không chờ được đâu.
Nắng Hạ phải ép sát đầu vào lưng Huy Linh ngay sau đó. Cô trốn tránh điều gì? Trốn tránh câu nói vô tình ấy hay là trốn tránh một sự thật nào đó? Buồn thật! Chuyện ấy còn xa vời lắm, tưởng chừng như chỉ là một giấc mơ không bao giờ có thật.
Hai người rẽ vào một con đường, nhà cửa hai bên rất khang trang và lộng lẫy. Có lẽ khi đêm xuống con đường sẽ sáng rực lên nhờ những ánh điện hắt ra từ những ngôi nhà này. Nó sẽ khác hẳn với cái ngõ nhỏ tối tăm dẫn đến ngôi nhà đơn sơ nghèo nàn của bà cụ xóm chợ. Huy Linh đỗ xe trước một cái cổng lớn. Bên trong chiếc cổng sơn xanh kia, ngôi nhà lộng lẫy quý phái hiện ra. Chỉ nhìn qua thôi cũng biết đó là nhà của một gia đình rất giàu có.
Bên trái nhà, giàn hoa leo đnag nở rộ có những chùm hoa li ti hồng nhạt. Gió đâu đây mơn trớn làn da, đem theo thứ hương thơm dịu ngọt của hoa thiên nhiên càng làm cho con người thêm ngây ngất. Sau nhà, một vườn cây xanh um tùm với những cây cao to lâu năm, thấp thoáng sau những tán lá xanh biếc đầy sức sống, chùm quả hấp háy như trêu ngươi, mời gọi khách tới. Tạm dời mắt khỏi vườn cây, Nắng Hạ đưa mắt hướng về luống hoa được chăm sóc tỷ mỉ trước nhà. Chẳng hiểu tại sao cô lại liên tưởng đến vườn hoa của Huy Linh. Tuy không to và đầy đủ các loại giống vườn hoa của Huy Linh nhưng cô cảm giác như nó có một nét gì đó rất gần gũi. Ai đã chăm sóc cho chúng nhỉ? Nắng Hạ tò mò, có khi nào một bàn tay ai đó giống đôi bàn tay của Huy Linh đã đem hết tài năng và lòng yêu thích của mình ra chăm sóc chúng. Huy Linh trồng và chăm sóc hoa giỏi lắm!
- Cô chú ơi! Chúng con tới rồi. Giọng Huy Linh vang lên làm Nắng Hạ giật mình thoát khỏi thế giới riêng ảo mộng của cô.
Một người phụ nữ trung tuổi có khuôn mặt phúc hậu ra mở cổng cùng nụ cười tươi trên môi. Tiếp theo là 2 thanh niên còn rất trẻ, một trai một gái. Người con trai chắc cũng chỉ tầm tuổi Huy Linh, còn cô gái kia cùng lắm là ngang tuổi Nắng Hạ. Có lẽ họ đều là con của người phụ nữ này.
Anh chàng có thân hình cao to, vạm vỡ, với cách ăn mặc đúng chất của con nhà giàu. Anh ta trắng, môi đỏ, trông cũng tựa tựa Huy Linh. Nhưng mái tóc của anh ta thì đặc biệt hơn Huy Linh, những lọn tóc mái phủ xuống che đi một phần khuôn mặt. Đôi mắt anh ta đẹp, cái đẹp khác hẳn so với đôi mắt của Huy Linh. Đôi mắt của Huy Linh buồn và sâu thẳm, Nắng Hạ đã cho rằng đôi mắt ấy của Huy Linh có hồn, có thể biết nói vì mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, cô như bị hút hồn.
Đã rất nhiều lần cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy của anh cũng vì lý do đó. Còn mắt anh ta, một đôi mắt lanh lợi và tinh quái , sắc lạnh, Nắng Hạ cảm nhận được anh ta đang soi mói mình ngay từ cái khoảng cách còn xa thế này.
Mở cánh cổng người phụ nữ nhẹ nhàng hỏi Nắng Hạ:
- Con là Nắng Hạ phải không?
Nắng Hạ hơi đỏ mặt, cô cười đáp trả cùng hành động hơi cúi người một cách lễ phép và lịch sự, điều đó có vẻ như làm bà hài lòng lắm. Cô gái trẻ kia có vẻ rất ngây thơ:
- Chào 2 anh chị. Cô đưa mắt nháy nháy với Huy Linh, có vẻ họ thân nhau lắm thì phải. Huy Linh mỉm cười nhìn lại cô gái đầy ẩn ý. Còn anh chàng kia, với vẻ lãng tử, anh ta hất nhẹ nhìn Huy Linh:
- Đến rồi à?
Huy Linh cười gật đầu:
- Ừ ! đến rồi.
Nắng Hạ ngại ngùng trước ánh mắt nhìn cô chằm chặp của anh ta, cô đưa mắt nhìn đi nơi khác tránh ánh mắt đó và lẽo đẽo theo sau Huy Linh. Bất chợt, cô bé kia đến bên choàng tay cô thân mật như đã quen từ lâu. Cô bé thủ thỉ dò xét:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!