Chương 22: (Vô Đề)

Tôi không rõ tình cảm của mình ư? Tôi rõ chứ. Tôi chỉ có thể coi Huy Linh là một người anh, một người bạn được thôi. Vì tôi sợ lắm Huy Linh ơi! Tôi mà thích Huy Linh rồi, sao tôi có thể trở về gia đình mình một cách thanh thản được chứ ? Không thể được Huy Linh à. Không được đâu! Xin lỗi Huy Linh nhé! Tôi sẽ làm Huy Linh bị tổn thương mất. Mọi người quá tốt với tôi, tôi không thể để Huy Linh bị tổn thương thêm nữa.....

*****

Bước ra khỏi cửa đã chạm ngay mặt Huy Linh, Nắng Hạ không tránh khỏi cảm giác ngại ngùng. Cô đã cố giấu đi nhưng đôi má thì không chịu nghe lời. Nó đang đỏ hồng lên kìa. Huy Linh đi trước, chậm rãi. Anh nói vọng lại :

- Mình đi nhé ! Ừm.... tôi lại làm Nắng Hạ khó xử rồi. Xin lỗi Nắng Hạ, tôi không cố ý đâu.

Nắng Hạ sững người, đôi mắt cô bỗng dưng dưng xúc động :

- Tại sao chứ ? Tại sao chỉ là mình Huy Linh lo lắng về tôi trong khi chẳng khi nào tôi chịu để ý đến cảm xúc của Huy Linh cả ? Tôi thật tồi phải không ? Tôi mới là người cần phải xin lỗi Huy Linh chứ.

Huy Linh dừng bước, anh cúi mặt. Những gì Nắng Hạ vừa nói làm anh quá bất ngờ. Anh đã bất ngờ khi Nắng Hạ không làm ầm ĩ vụ tối qua, bây giờ anh còn cảm thấy bất ngờ hơn.

- Nắng Hạ ngốc thật đấy! Sao phải xin lỗi tôi chứ? Tại tôi yêu Nắng Hạ nên mới như thế, Nắng Hạ đâu cần phải đối xử lại với tôi đúng như thế. Phải không ? Thôi, đi nào.

Nói như thế cho Nắng Hạ không phải suy nghĩ, không phải dằn vặt thêm chứ nhìn Huy Linh thì rõ anh đang buồn như thế nào. Anh bước đi lặng lẽ, nhìn dáng đi ấy, Nắng Hạ bỗng thấy nhói đau trong tim, cô gọi giật anh lại :

- Huy Linh!

- Gì nữa thế ?

- Từ bây giờ tôi sẽ cố gắng sử xự tốt hơn. Dù sao tôi cũng đang là người yêu của Huy Linh, tôi sẽ cố gắng để Huy Linh không phải mất mặt với mọi người nữa. Nắng Hạ cũng không rõ tại sao cô lại nói ra được những lời lẽ ấy

- những điều mà cô chưa một lần nghĩ đến.

Huy Linh vẫn chậm rãi bước đi, anh nói nhỏ nhưng đủ cho Nắng Hạ nghe thấy :

- Ngốc ạ! Đừng có cố làm những việc mà mình không thích. Như thế thì không phải là Nắng Hạ của tôi nữa rồi.

Nắng Hạ không biết nói gì nữa, cô xúc động nghẹn ngào. Huy Linh ơi! Sao Huy Linh có thể tốt với một người không ra gì như tôi được cơ chứ ? Rồi Nắng Hạ hét to lên :

- Ngốc! Ngốc ạ!

*****

Ngoài cửa quán, Huy Linh đã yên phận trên xe chờ Nắng Hạ phía sau. Nắng Hạ bước đến định cất lời trêu đùa nhưng sao khó quá. Biết nói gì bây giờ?

Cô lên xe ngồi chễm chệ đằng sau, ngại ngùng còn in rõ trên đôi má ửng hồng. Gió mát! Vẫn mùi thơm thoang thoảng phảng phất từ người Huy Linh, có vẻ như nó đã quen thuộc với Nắng Hạ lắm rồi. Sao Huy Linh không lên tiếng đi nhỉ ? Hay Huy Linh lại giận mình chuyện gì ? Khi nãy mình nói gì làm Huy Linh buồn sao? Nắng Hạ bối rối.

Cuối cùng thì Huy Linh cũng lên tiếng trước:

- Khi nãy, ai dám gọi tôi là ngốc ấy nhỉ ?

Nắng Hạ giật thót, cô gượng gạo:

-À, ừ.... thì..... Cô nhanh chóng hắng giọng lại :

- ừ thì tôi đấy, sao nào? Anh chẳng kêu tôi ngốc suốt còn gì.

- À hóa ra là trò trả thù à ? Em xấu thật!

Bộp!.... Nắng Hạ đấm lưng anh cái rụp:

- Xấu hả? Vậy thì cho anh biết tôi xấu đến cỡ nào.

- Ây da... Huy Linh kêu khẽ ăn vạ:

- Con gái mà bạo lực thế. Xấu ghê!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!