Nắng gay gắt hơn vì mặt trời đã chót vót trên đỉnh cao, chợ bắt đầu tan dần. Huy Linh và Nắng Hạ xin phép mọi người về quán nghỉ ngơi. Mọi người chia tay nhau trong vui vẻ và thật gần gũi thân quen. Nắng Hạ cảm nhận được nơi đây có tình yêu thương dành cho cô thực sự, và ngược lại, cô cũng rất thích con người nơi đây. Cô tìm được cảm giác thật yên bình ở những người dân chất phác thật thà nơi đây.
Ra khỏi chợ, Nắng Hạ quay sau thăm dò và khi nhận rõ không còn ai theo sau tiễn chân hai người nữa, cô giật phắt tay mình ra khỏi bàn tay Huy Linh. Vì không để ý lắm nên Huy Linh để Nắng Hạ làm mọi chuyện dễ dàng một cách nhanh chóng. Anh khẽ giật mình, sau đó thì mỉm cười âu yếm nhìn Nắng Hạ. Cô cũng ngước lên nhìn anh trừng trừng, bắt gặp ngay ánh mắt anh đang nhìn cô đầy chất ngất yêu thương của Huy Linh, cô bỗng thấy xao xuyến.
Nhưng trong sự ương bướng thường ngày, vẫn vẻ chanh chua thường ngày, cô lụng bụng:
- Anh bỏ ngay cái ánh mắt xấu xa ấy đi, xấu xa hết chỗ nói.
Huy Linh cười phá lên thích thú, lúc này trông anh chẳng khác gì so với những đứa trẻ vừa thắng cuộc:
- Vui nhỉ?
Nhìn Huy Linh một cái đến lạnh sống lưng, Nắng Hạ gằn giọng:
- Anh cứ liệu đấy, sẽ không bao giờ có lần thứ hai như thế này đâu. Anh... Anh đừng trêu đùa tôi như thế nữa. Đừng trêu đùa tôi nữa.
Huy Linh nhìn Nắng Hạ không rời, ánh mắt anh đượm buồn. Nắng Hạ vội quay đi tránh ánh mắt ấy, cô có phần lúng túng:
- Tôi... tôi nói thật đấy.
Nói rồi Nắng Hạ đi nhanh vào quán, cô không muốn nghe Huy Linh nói gì nữa. Cô biết, nếu cô đứng lại, sẽ giống như mọi lần trước, những lời ngon ngọt đầy yêu thương của anh sẽ làm cô mềm lòng mất. Đã bao lần vì những lời lẽ ấy, cô đã tin anh, và hôm nay, cô không muốn điều đó lại tiếp diễn.
Bữa cơm diễn ra nhanh chóng, Huy Linh im lặng không nói một lời nào cả. Không khí căng thẳng đến chết người. Thật khó chịu.
Ăn cơm xong, Nắng Hạ không đi ngủ mà lại cầm ô đi ra ngoài. Trời nắng quá, như muốn thiêu cháy cô dưới ánh nắng chói gắt kia vậy. Cô sải bước chân đi nhanh, sắp rẽ vào ngõ thì tiếng Huy Linh bỗng gọi giật lại rất gần bên:
- Chờ tôi với Nắng Hạ, sao em đi nhanh thế? Phù... phù...
Huy Linh mồ hôi nhễ nhại, anh thở mạnh chắc vì phải chạy đuổi theo Nắng Hạ. Nhìn Huy Linh, Nắng Hạ hất hàm:
- Đi đâu?
- Hỏi lạ. Theo em đi chơi chứ còn theo ai nữa?
Hứ! Chẳng phải là đang giận tôi sao?
- Giận! Nhưng chẳng lẽ cứ giận là không được đi cùng nhau à? Tôi ở nhà một mình, buồn chết đi được.
Nắng Hạ mấm môi giấu đi cụ cười. Hai người sóng đôi bên nhau bước đi, lòng bỗng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường. Huy Linh bỗng đưa tay choàng qua vai Nắng Hạ mạnh một cái khiến cô hơi chúi đầu xuống. Anh cười hì hì:
- Sao tôi không thể giận em lâu hơn được nhỉ?
Nắng Hạ bặm môi, cô dùng cùi tay mình thục mạnh vào bụng làm anh ôm bụng kêu oai oái:
- Ối! Chết rồi! Đau quá! Sao em ác thế?
Nắng Hạ cũng nhận thấy mình có chút hơi quá tay, nhưng cô không hề có ý hối lỗi:
- Tại anh trước chứ, tôi đã cảnh báo với anh rất nhiều lần rồi mà.
Huy Linh vẫn ôm bụng, có vẻ như anh đau thật:
- Đau quá! Tôi vừa ăn cơm xong mà em nỡ... Trời! Đau ghê!
Nắng Hạ hạ giọng:
- Thôi, kêu vừa thôi, giờ kêu cũng có hết đau được đâu. A! Đến nơi rồi.
Nắng Hạ nhanh chân chạy vào nhà người ta mà cứ như cô và người ta đã quen biết từ lâu. Còn chưa bước chân vào nhà mà Nắng Hạ đã reo lên:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!