Chương 2: (Vô Đề)

Anh ta chỉ về phía tay trái mình

- nơi có một chiếc giường nhỏ gần kề:

- Cô nghe rõ rồi đấy. Giờ thì đi đi!

Nói rồi anh ta nằm xuống, không biết có ngủ thật không nhưng thấy anh ta im lặng từ đó.

Nắng Hạ loay hoay mãi bên chiếc giường này suy nghĩ mọi chuyện anh ta vừa nói. Cô chẳng hiểu gì cả, nhưng lại không dám hỏi anh ta vì sợ anh ta sẽ lại quát mình vô cớ như khi nãy. Cô mong cho chóng qua ngày hôm nay để ngày mai cô có thể nhớ lại quá khứ và hiểu ra được rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cô?

Cô ngồi im sát vách tường bằng đá suy nghĩ, nghĩ mãi cuối cùng gục ngủ trên đôi tay của mình lúc nào.

***************

Thứ ánh sáng chói lọi ấy làm đôi mắt của Nắng Hạ không hề dễ chịu chút nào, cô khẽ đưa tay lên che mắt và dụi dụi cho tỉnh ngủ. Ôi! Lưng cô đau quá, cả cái cổ nữa. Có lẽ tại tối qua cô ngủ ngồi đấy mà. Tiếng quẫy nước đâu đó vang lên, cô giật mình và đưa mắt về phía hồ. Có người đang bơi dưới đó.

Đúng rồi, là anh ta. Thật vô duyên, anh ta cởi trần và chỉ mặc một cái quần cộc. Lúc này trông anh ta thực sự cao lớn và đẹp. Nhưng những điều đó không làm cho cô thấy hứng thú, trong đầu cô đang có một sự lộn xộn khó hiểu. Những hình ảnh cứ chập chờn không rõ. Cô hướng đôi mắt vào trong hồ nhưng lại nhìn vô định vào trong không trung. Vừa suy nghĩ vừa nhăn trán, cô đang cố gắng để nhớ ra một điều gì đó. Ánh nắng chói quá làm cô phải nheo mắt lại. Ánh nắng như một gợi ý làm cho cô khẽ mỉm cười.

Có lẽ cô đã nhớ ra cái tên quen thuộc của mình rồi thì phải. Cô lại mỉm cười, đúng lúc anh ta quay lên, nhìn thấy như thế, anh ta ngỡ cô đang cười với mình. Anh ta cười khẩy bí ẩn và quay lại bơi tiếp. Về phần Nắng Hạ, cô đâu biết điều ấy vì cô đâu có để ý đến anh ta chứ, làm sao cô lại đi cười với một tên "dở hơi" như anh ta được?

Nắng Hạ bắt đầu nhớ lại mọi chuyện, và cô hạnh phúc khi nhận ra quá khứ của cô là những kỉ niệm thật đẹp và đáng nhớ.

Đang miên man với dòng suy nghĩ của riêng mình thì cô chợt giật mình vì có tiếng quát lớn ngay bên tai:

- Cô đang làm cái trò gì vậy? Điên à mà ngồi cười một mình hả?

Nắng Hạ quay lên nhìn anh ta rồi lại cúi xuống trầm ngâm. Cô đã nhớ lại tất cả mọi chuyện!

- Cô có nghe thấy tôi nói gì không vậy? Điếc à? Anh ta quát lên làm cô giật mình thêm lần nữa. Ngước lên nhìn anh ta cô hỏi ngây ngô:

- Anh vừa nói gì cơ?

- Từ nãy tới giờ cô làm gì? Anh ta hất hất mặt như thách thức.

- Tôi ngồi đây không thôi. Nắng Hạ nói không còn cái vẻ rụt rè, sợ sệt của ngày hôm qua nữa, đơn giản vì cô đã tìm lại được chính con người của mình

- một Nắng Hạ đầy cá tính và bản lĩnh.

Câu trả lời này làm anh ta thấy khó chịu:

- Tôi có mắt, tôi nhìn thấy cô ngồi đây rồi. Ý tôi muốn hỏi cô đang nhìn gì?

- Chẳng nhìn gì cả, chỉ là tôi đang nhớ lại một số chuyện thôi.

- Thế cô có biết ai vừa bơi dưới hồ kia không? Anh ta vừa nói vừa chỉ chỉ tay về phía hồ nước, khuôn mặt vẫn giữ cái vẻ kiêu ngạo như lúc đầu.

- Anh chứ còn ai? Nắng Hạ nói không đắn đo.

- Cô cũng để ý đến điều đó sao? Anh ta nói hàm ý mỉa mai cùng nụ cười đầy giễu cợt trên môi.

- Anh…ngốc quá! Trong phòng chỉ có tôi và anh, tôi không bơi thì chỉ còn anh chứ còn ai vào đây nữa? Nắng Hạ nói với vẻ thờ ơ, trong đầu cô còn đang bận nghĩ về những chuyện mà cô đang cố gắng giải thích cho rõ.

Câu trả lời khôn ngoan vừa rồi đã làm cho anh ta có phần hơi lúng túng nhưng anh ta lại hắng giọng được ngay. Anh ta lảng sang chuyện khác:

- Cô nói đang nhớ lại mọi chuyện, thế cô đã nhớ ra cô tên gì chưa?

- Nắng Hạ! Còn anh?

- Nắng Hạ? Tên gì kì cục? Giọng anh ta chê bai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!