- Sao bà lại ra đây? Cháu đã dặn bà rồi, bà đang mệt, không ra ngoài được đâu.
Bà cụ vẫn hiền từ như thế, ôn tồn nói với cháu trai:
- Bà đỡ nhiều rồi. Bà mong được gặp cậu Huy Linh với nguồi yêu của cậu quá. Bà không ở nhà đâu.
Lúc này anh ta mới để ý đến Nắng Hạ, anh quay sang bà mình tìm lời giải thích. Bà cụ hiểu ý, giới thiệu qua về cuộc gặp gỡ vừa rồi với Nắng Hạ.
- Bà không phải ra đó nữa đâu. Cậu Huy Linh và mọi người đang bận nháo nhào đi tìm người yêu cho cậu ấy. Cô ấy bỗng dưng biến mất không thấy một vết tích nào cả. Con mang thức ăn về trước rồi cũng phải ra tìm giúp mọi người một tay đây. Ai cũng lo quá!
Bà cụ tái mét mặt. Nắng Hạ không còn nghĩ được gì nữa, đầu óc cô quay cuồng trong sợ hãi. Cô đâu ngờ mọi chuyện lại trở nên phức tạp thế này?
Tuấn giải thích thêm cho bà cụ hiểu rõ sự tình:
- Khi mọi người chào hỏi cậu Huy Linh xong, khi quay ra tìm cô ấy thì chẳng thấy đâu nữa. Cậu Huy Linh đang lo lắm, ai cũng thế. Cô ấy mới đến đây lần đầu tiên, làm gì quen ai, đường xá cũng không biết nữa, cô ấy đi đâu được cơ chứ? Mọi người lo cô ấy bị bắt cóc.
Giọng Tuấn lo lắng thật sự, bà cụ cũng thế. Nắng Hạ lầm bầm nhỏ trong miệng:
- Không! Cô ấy không bị bắt cóc đâu.
Tuấn và bà cụ cùng quay sang nhìn Nắng Hạ, cùng nói gần như đồng thanh:
- Cô mới đến đây không biết đó thôi, có nhiều người xấu ghen ghét với cậu Huy Linh và gia đình cậu, cô ấy mà bị bọn chúng bắt cóc thật thì nguy to.
Nắng Hạ càng sợ hãi.
Tuấn đưa giỏ thức ăn cho bà cụ rồi cũng nhanh chóng chạy ra ngoài chợ.
Bà cụ sau khi cất thức ăn cũng vội vã cùng Nắng Hạ đi ra chợ theo.
Đi bên cạnh bà cụ, Nắng Hạ bồn chồn lo lắng. Cô đã gây tai họa lớn thật rồi. Thế nào Huy Linh cũng mắng cho cô một trận vì tội dám tự ý đi linh tinh trong đây. Và cả mọi người nữa, sẽ trách mắng cô đã làm cho mọi chuyện rối beng lên thế này. Trời ơi! Cô lo quá! Không biết rồi cô sẽ phải đối mặt với việc này như thế nào đây? Lòng cô rối bời, sao mọi chuyện lại như thế chứ?
Vậy là cô đã lầm, hóa ra mọi người ai cũng quan tấm đến cô. Chỉ nhìn thấy riêng hai bà cháu kia thôi mà cô cũng thấy áy náy quá rồi. Rồi bà sẽ như thế nào đây khi biết được cô chính là người con gái mà mọi người đang khổ sở tìm kiếm.
Vừa bước chân ra đến chợ, từ xa đã thấy những đám người xôn xao, người thì chạy ngang, người chạy dọc, hò hét bảo nhau. Cảnh tượng trước mắt khiến Nắng Hạ như chết lặng. Ai ai cũng đều đang lo lắng cho cô.
Tim cô đập thịch thịch như muốn vỡ tan khỏi lồng ngực. Tại sao cô lại bị đưa vào tình huống khó xử này chứ?
Có lẽ Huy Linh đang giận sôi lên mất. Có khi anh ta giận quá, anh ta lại tát mình cũng nên. Dẫu sao anh ta cũng chẳng thể kiên nhẫn đến độ hết lần này đến lần khác nhượng bộ cô đủ điều. Mà mình thì có là gì với anh ta đâu nào? Khi mà may mắn thay mình đã biết được anh ta đã lừa dối hết tất cả mọi chuyện.
Nắng Hạ nén tiếng thở dài.
Huy Linh đứng dưới một gốc cây bên góc chợ. Anh tái mặt đi vì lo lắng. Anh đưa tay lên trán tỏ vẻ bất lực, anh phát khóc mất. Nắng Hạ ơi! Rốt cục thì em đang ở đâu? Em mà có làm sao thì tôi biết sống thế nào đây?
Mọi người đang vây xung quanh Huy Linh, an ủi anh rằng anh cứ yên tâm, đã có rất nhều người được phái đi các ngả trong ấp này, chắc chắn sẽ tìm thấy Nắng Hạ thôi. Huy Linh im lặng, nhắm chặt mắt đau đớn. Anh cúi xuống bất lực.
Thoáng qua trong anh một hình ảnh quen thuộc.
Đúng rồi! Anh nhận ra cái ô của Nắng Hạ!
Giật mình ngước lên, xa xa, đối diện với nơi anh đứng có một người con gái nhỏ bé đang đứng cạnh một bà cụ, tay kia cầm ô che nắng. Không một giây phút đắn đo, Huy Linh vội băng qua khoảng sân chợ trước mặt. Anh biết người con gái đó không phải ai khác mà chính là Nắng Hạ. Đúng! Làm sao anh có thể nhầm được người con gái anh yêu với một ai khác chứ?
Khoảng cách giữa anh và Nắng Hạ ngày càng được rút ngắn hơn. Nhìn thấy Huy Linh đang tiến về phía mình, Nắng Hạ vội bỏ bà cụ ra, cô bỗng run sợ, tưởng chừng như mình đang xắp không thể đứng vững được nữa. Cô sợ Huy Linh!
Đúng là Nắng Hạ thật rồi! Cô vẫn lành lặn, vẫn không sao cả. Huy Linh xúc động lao xầm đến ôm ghì Nắng Hạ vào lòng như sợ những gì anh vừa nhìn thấy là do anh tưởng tượng ra. Anh vừa nói vừa thở mạnh ra, có lẽ là do anh đã quá mệt:
- Nắng Hạ! Đúng là em rồi! Đúng là Nắng Hạ của tôi rồi! Tôi xin lỗi đã bỏ mặc em một mình! Tôi xin lỗi!
Mọi người cũng vừa kịp chạy đến nơi. Ai cũng sững sờ. Nhất là bà cụ và người cháu tên Tuấn kia, bà cụ đứng bên cạnh, chứng kiến mọi chuyện, bà giật thót khi thấy Huy Linh gọi cô gái vừa đi với mình là Nắng Hạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!