Nắng Hạ mím môi cô tái mặt giận giữ không rõ lí do:
- Dám xem tôi như một trò đùa à? Chẳng qua mình không "đổ" anh ta nên anh ta mới tìm đủ mọi cách để chinh phục trái tim mình, chứ anh ta thì có tình cảm gì với mình chứ? Anh hãy nhớ tôi đấy, rồi anh sẽ phải hối hận về những gì anh đã đùa giỡn với tôi. Huy Linh.....
Nắng Hạ giật mình thoát khỏi những suy nghĩ đang lộn xộn trong đầu bởi tiếng gọi của Huy Linh:
- Nắng Hạ ! Vào lấy có cái bát mà sao lâu thế? Người đâu lề mề.
Cầm cái bát trên tay mà bỗng dưng Nắng Hạ thấy tủi tủi:
- Có Hương Lan bên cạnh rồi, xem mình như người giúp việc vậy à? Nắng Hạ thở mạnh:
- Càng tốt, càng rảnh nợ. Anh ta có Hương Lan rồi, mình sẽ không phải bận tâm suy nghĩ gì nữa . Mình chỉ cần chờ cho đến cái ngày mình được ra khỏi đây thôi. Cũng tốt, cũng tốt, tốt......
Nắng Hạ cố gắng vui vẻ trở lại, nhưng thực chất trong lòng cô nỗi buồn và sự giận giữ vẫn âm ỉ cháy.
Huy Linh gắp thức ăn bỏ bát cho Nắng Hạ, trong vẻ cười cười âu yếm, anh nói đùa:
- Này em ăn thử đi, học tập Hương Lan mà nấu. Cũng là con gái như nhau mà sao em lại nấu tệ thế nhỉ?
Nắng Hạ tự ái, cô hơi tái mặt, rồi với vẻ ương bướng mọi khi, cô đáp trả lại, giọng cô có chút hờn hờn:
- Ừ tôi thế đấy, thì sao nào? Thích ăn món Hương Lan nấu thì tôi nhường Hương Lan cho anh đấy.
Nắng Hạ cười cười nhưng trong lòng thì đẩy ẩn ý và mỉa mai.
Huy Linh cũng ngây thơ cười theo:
- A ha, thế à? Thế thì tốt quá!
Nắng Hạ bỗng nghiêm mặt lại:
- Huy Linh này. Hay hôm nay không đi có được không? Trước sau gì tôi và anh chẳng không đi đến đâu cả.
Huy Linh thoáng buồn, lời Nắng Hạ như ngàn mũi tên xuyên qua trái tim anh. Tại sao bỗng dưng cô lại nói vô tình như vậy?
- Em sao vậy? Em không được khỏe à?
- Không tôi còn khỏe lắm, chỉ là không thích đi thôi.
- Em phải hiểu cho tôi chứ. Huy Linh xuống giọng dỗ dành Nắng Hạ như chính anh là người vừa gây ra lỗi lầm làm cô phật ý vậy. Nhưng cũng đúng thôi, vì anh thật mà.
- Hôm nay , mọi người được biết tôi và em sẽ đến ra mắt, ai cũng đã tập trung đông đủ chỉ để nhìn thấy tôi và em, bây giờ đột nhiên hoãn lại, họ sẽ nghĩ gì đây?
Nắng Hạ thở dài, cô gượng ép đứng lên:
- Vậy thì đi thôi. Nói nhiều!
- Ừ ! đi. Huy Linh cũng đứng theo.
- Chờ tôi một lát. Nắng Hạ nói rồi chạy biến vào trong phòng tắm lấy đồ. Cô mang theo một chiếc ô, khoác 1 chiếc áo dài tay chống nắng bên ngoài, bộ đồ quen thuộc quần jeans áo thun kẻ sọc vàng. Nhìn cô thật năng động gọn nhẹ trong bộ đồ ấy. Huy Linh cười trêu:
- Cứ ngỡ lần trước gặp 4 cô tiểu thư kia làm em sợ, lần này không dám mặc thế nữa, hóa ra vẫn chẳng thay đổi gì cả.
Nắng Hạ không cười mà cô lại lụng bụng, vẻ như thách thức:
- Kệ tôi ! Tôi thích thế đấy. Người ta không thích, không ưa thì mặc người ta, chỉ cần tôi thích là được
- Bướng bỉnh, hết thuốc chữa với em.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!