Không thể tin được. Nắng Hạ nghiêm lại, yêu cầu Hương Lan nói tất cả cho cô rõ. Biết không thể dấu diếm thêm được điều gì, Hương Lan kể lại câu chuyện của cô 9 năm về trước trong tiếng khóc nấc nghẹn ngào, chuyện về một cô bé nhớ nhà chui vào bụi cây khóc, về 1 cậu bé chìa viên sỏi trong tay ra cho cô, an ủi cô.
"Hương Lan yêu cậu chủ của mình ư? ". "Hương Lan yêu Huy Linh sao? ". Nắng Hạ ngỡ ngàng, chưa khi nào cô nghi ngờ Hương Lan, nghi ngờ vì sao Hương Lan lại chịu chấp nhận đang là người hầu mà nội yêu quý đến đây hầu Nắng Hạ, nghi ngờ vì sao Hương Lan lại ngoan ngoãn tới bên Nắng Hạ, bỏ lại 9 năm đầy yêu thương suốt tuổi thơ đến lớn bên nội. Hóa ra cũng chỉ bởi 1 mục đích là Hương Lan muốn được thường xuyên nhìn thấy Huy Linh hơn, được gần gũi Huy Linh hơn mà thôi.
Đau đớn, thất vọng, hụt hẫng trước 1 sự thật cay đắng, Nắng Hạ chỉ biết im lặng đứng nhìn Hương Lan, nhìn 1 cô hầu gái nhỏ bé đáng yêu trước mặt mình mà cô đã từng yêu quý, coi trọng như cô em gái của mình.
- Chị ơi ! Em xin lỗi chị. Chị hãy tha lỗi cho em. Nếu không, chi có thể đuổi em đi. Em .. Hương Lan cúi mặt ân hận day dứt. Cô lai rơi nước mắt:
- Em làm nốt bữa ăn này đi. Nắng Hạ đi nhanh ra phía cửa bỏ mặc tiếng gọi đau đớn của Hương Lan đằng sau lưng. Cô cần có 1 thời gian để trấn tĩnh lại mọi chuyện "Hương Lan đã lừa dối mình sao? Hương Lan lợi dụng mình ư?" Nắng Hạ miên man với câu hỏi này. Chẳng lẽ tất cả những gì 2 người đã có với nhau một mối quan hệ tốt đẹp chỉ là do sự giả tạo gây dựng nên?
Hương Lan bê thức ăn ra nhẹ nhàng đặt lên bàn, cô rụt rè không dám đối diện thẳng với Nắng Hạ. Cô vội vã trở lại phòng bếp.
Một lát sau. Hương Lan trở ra với 1 túi đồ lớn.
- Em xin lỗi chị. Rất xin lỗi chị. Em đi chị ạ. Chị nhớ giữ gìn sức khỏe. Hương Lan nghẹn ngào, nước mắt cứ tuôn rơi.
- Em đi đâu? Nắng Hạ lên tiếng, nhìn về túi đồ trên tay Hương Lan.
- Em đi.. Hu.. hu.. Hương Lan bật khóc, cô đưa tay lau vội giọt lệ đang lăn dài trên má:
- Em về với nội, em chẳng thể, à, em không còn được phép ở lại đây nữa. Em đã lừa dối chị.
Nắng Hạ thở dài. Nhìn Hương Lan đang khóc mà lòng cô buồn quá. Không biết cô nên thương hay nên trách Hương Lan nữa:
- Em không đi đâu cả. Em có thể ở lại đây nếu em muốn.
Hương Lan bất ngờ, cô ngước mắt nhìn Nắng Hạ:
- Chị .. Em... em.. cô ngập ngừng.
- Em không muốn ở lại đây nữa phải không?
- Không . Không phải. Em muốn nhưng... Hương Lan cúi mặt đầy tội lỗi.
- Cho chị hỏi 1 chuyện. Từ trước tới giờ, tất cả những gì em đối với chị đều là do em cố tình tạo nên phải không? Nắng Hạ đau đớn khi nghĩ đến sự thật.
- Không phải như chị nghĩ đâu. Thực ra ban đầu em cũng chưa có tình cảm gì với chị. Em đã thật ngốc khi nghĩ rằng chị không bằng mình, để rồi nuôi hy vọng về mối tình đơn phương mà chỉ mình em biết. Nhưng ngay sau đó, em đã nhận rõ được em đã sai . Chị là 1 người rất đặt biệt. Chỉ nhìn qua thôi em cũng nhận ra được tình yêu cậu Huy Linh giành cho chị và cả của gia đình cậu nữa. Chị không hề phân biệt đối xử với em, còn cho em được tự do hơn, gọi là "em" và "chị" thân mật. Em thật có lỗi.
Hương Lan nói ra 1 loạt như đang trút hết nỗi lòng, Nắng Hạ mỉm cười thoáng vẻ hạnh phúc:
- Em không đi đâu hết, hãy ở lại với chị đi. Chị chỉ cần từ giờ em không dấu chị 1 điều gì nữa. Em hiểu chứ?
- Chị .. chị.. Hương Lan lắp bắp.
- Chị chỉ mong em luôn thành thật với chị là được. Em! Nắng Hạ đến bên cầm lấy chiếc túi xách trên tay Hương Lan:
- Thôi nào, đi vào nhà bếp chuẩn bị nốt bữa sáng đi chứ?
- Em ... chị thật là tốt. Chị không giận em chứ ạ?
- Hương Lan ngốc. Sao chị lại giận em của mình được chứ? Em đã có thể thành thật được như thế thì chị cũng có thể nói cho em biết rằng giữa chị và Huy Linh không như những gì em và mọi người nghĩ đâu. Sẽ có ngày chị nói rõ hơn cho em hiểu, còn bây giờ thì bỏ hết tất cả lại những điều phiền muộn ấy lại quá khứ, chúng ta vẫn như xưa, sẽ chẳng có gì thay đổi cả. Nắng Hạ tươi tỉnh trở lại trong phút chốc. Cô vui lắm vì Hương Lan đã không hẳn lừa dối tình cảm với cô. Cô chỉ cần thế là đủ.
Chỉ cần sự chân thành mà thôi. Cũng như cô vậy, cô sống cho tâm hồn, sống cho cuộc đời, cho những người xunh quanh cô chứ không phải sống cho riêng mình. Nắng Hạ là thế đấy. Nắng mùa hè là thế đấy.
Cầm viên sỏi trắng trong tay, Nắng Hạ ngó ngó nghiêng nghiêng xem xét, và cuối cùng trong cô chỉ là 1 dấu chấm hỏi. "Chẳng có gì đặc biệt vậy mà Hương Lan đã giữ nó bên mình suốt 9 năm trời ưi? Ngưỡng mộ thật !".
- Này Hương Lan. Nắng Hạ quay sang Hương Lan nói giọng thân mật như xưa
- Dạ !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!