- Sao Huy Linh biết mà đóng kịch cùng tôi chứ?
- Tôi còn lạ gì cái tích cách của em chứ. Nhìn thái độ của em từ lúc em đi ra ngoài vào là biết ngày ấy mà.
- Huy Linh tài thật, hì, tôi không cố ý lấy Huy Linh ra để chọc tức bọn họ nhưng chẳng còn cách nào khác. Xin lỗi Huy Linh nha.
- Không sao. Thấy bọn họ bị em làm cho tím tái mặt mày tôi cũng thấy vui. Đóng kịch với em mà mấy lần suýt phì cười, em diễn y như thật vậy.
- Huy Linh cũng thế, có kém cạnh gì tôi đâu nào. Tôi lại cứ nghĩ Huy Linh lo cho tôi thật, thấy lúc tôi choáng váng đầu óc Huy Linh cũng sợ tái mặt còn gì. Nắng Hạ có ý trêu đùa.
- Thì em cứ thử có chuyện gì xem tôi có như thế không.
- Hi. Dù sao thì tôi cũng cảm ơn Huy Linh, nhờ Huy Linh mọi chuyện mới thành công được như thế. Lúc Huy Linh cười lên chỉ tay vào bộ đồ ả họ Kim và nói nó giống cái giẻ lau nhà tôi cũng thấy ngờ ngợ rồi. Có bao giờ Huy Linh như thế đâu.
- Họ nói gì em phải không Nắng Hạ? Huy Linh quay nhìn cô đầy cảm xúc.
Nắng Hạ được đà, cô thao thao bất tuyệt, khoa chân múa tay kể về cuộc đụng độ với mấy ả như thế nào. Nhìn Nắng Hạ y như một đứa trẻ vậy, Huy Linh càng thấy yêu cô hơn. Cô khác hẳn với những cô gái mà anh đã từng gặp. Cô đó, cô là nắng mùa hè đó.
- Nắng Hạ này! Huy Linh khẽ gọi, Nắng Hạ quay người lại:
- Gì vậy?
- Không có gì. Nhưng giá mà lúc nào em cũng đối xử tốt với tôi như khi nãy thì hay biết mấy.
Lườm yêu Huy Linh, Nắng Hạ cười:
- Ngốc ạ! Điệu bộ lả lướt ấy mà cũng thích sao?
- Ừ, đúng rồi. Nếu như thế thì không còn là Nắng Hạ nữa nhỉ? Nhưng mà... em xưng hô là anh
- em thế là đúng nhất. Dù sao thì chúng ta cũng đã là... Huy Linh đang định nói nốt vế sau, là anh và cô đã là người yêu của nhau, gọi bằng anh với tôi, em với tôi nghe xa lạ quá, người ngoài họ nghe thấy lại đánh giá nọ kia. Nhưng Nắng Hạ đã cướp lời anh:
- Còn lâu nha. Ai thèm. Em..... Giọng Nắng Hạ kéo dài ra:
- Hứ... có mơ.
Nắng Hạ phản đối, Huy Linh đành im lặng chấp nhận, anh không dám nói nhiều lại sợ cô giận. Chờ khi nào thời cơ đến thì anh sẽ nói lại sau vậy.
Buổi chiều, Nội cùng Bố Mẹ Huy Linh đến phòng Nắng Hạ chơi, vì thế Huy Linh cũng được thơm lây. Từ khi có phòng mới, Nắng Hạ cấm cửa không cho Huy Linh sang thường xuyên, anh không được nhìn người anh yêu nhiều lắm, nói chuyện cũng ít hơn xưa. Muốn lúc nào cũng được bên cạnh Nắng Hạ mà không được.
Mọi người bỗng nhiên có mặt đông đủ trong phòng của mình thế này, Nắng Hạ cảm thấy lạ lùng quá. Hóa ra mọi người đến để hỏi về lần gặp mặt vừa rồi có gì xảy ra không? Ai cũng nghĩ chắc thế nào Nắng Hạ cũng bị mấy cô tiểu thư kia bắt nạt. Nhưng khi nghe Huy Linh tường tận lại mọi việc thì ai cũng ôm bụng mà cười. Hương Lan
- cô hầu gái mà Nội cho Nắng Hạ đứng bên cạnh mà chỉ biết há hốc mồm ra, không tin đó lại là sự thật.
Nội rút khăn trong túi áo ra lau nước mắt vì phải cười nhiều quá, Nôi nói:
- Nắng Hạ, con là người quái tính nhất mà ta đã từng gặp đấy. Ai bắt nạt nổi con chứ?
Mẹ Huy Linh lại tỏ ra lo lắng:
- Nhưng ta e liệu mấy con bé đó có tính chuyện trả thù gì Nắng Hạ không?
Nắng Hạ cười hồn nhiên:
- Không sao đâu bác ạ, con không sợ đâu. Nhìn họ chẳng có ai đủ sức để hại con được đâu. Nắng Hạ ngây thơ trả lời khiến cho mọi người cười nghiêng ngả. Nắng Hạ càng ngơ ngác hơn vì không hiểu mọi người cười mình vì lý do gì chứ? Huy Linh phải cố gắng mấm môi nhịn cười để giải thích:
- Em ngốc thật đấy. Họ mà thèm động tay động chân đánh đấm em sao? Có ai như em, chỉ suốt ngày nghĩ đến bạo lực đâu. Mẹ lo là lo họ giở thủ đoạn ra hại em đấy thôi, nhìn thế thôi chứ họ nhiều mưu mẹo lắm.
- Mọi người đừng dọa nữa làm con sợ, con chẳng biết gì đâu. Nắng Hạ cúi xuống lầm bầm. Huy Linh cúi xuống nhìn Nắng Hạ đáng yêu thế kia, anh chỉ muốn vòng tay ra ôm trọn Nắng Hạ vào lòng thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!