Nắng Hạ nhìn lại mấy cô một lần nữa. Vẫn tiếp tục cái sự nghiệp mơn trớn cốc nước mà không chịu uống ấy, vẫn những hành động dịu dàng khép nép ấy. Nắng Hạ chợt nghĩ " Chẳng nhẽ bọn họ không uống nước thì mình cũng không được uống sao? Họ là họ, còn mình là mình chứ. Mình chẳng phải là ghét sự giả tạo gượng ép lắm đó sao? Tại sao bây giờ chính mình lại là người như thế?" Nắng Hạ suy nghĩ một hồi, rồi cuối cùng cô cũng quyết định trở lại đúng với con người của cô thường ngày.
Sé chẳng có gì thay đổi cả, cô vẫn là cô, một Nắng Hạ tự tin đầy mạnh mẽ và đầy cá tính. Cô là Nắng mùa hè mà.
Nắng Hạ vội buông chiếc thìa ra bàn, cô bỏ mạnh quá làm cho nó có tiếng kêu keng keng lảnh lót. Tự nhiên như vốn dĩ mọi chuyện phải là như thế, cô cầm cốc nước lên uống một hơi cho đã cơn khát. Bốn cô tiểu thư mở tròn mắt ngạc nhiên nhìn Nắng Hạ không rời mắt. Nắng Hạ uống xong, cô đặt cốc nước lên bàn, nhìn lại thẳng vào mắt mấy cô tiểu thư khiến họ thoáng chút giật mình và phải vội nhìn đi nơi khác.
Nắng Hạ quay sang nhìn thăm dò xem thái độ của Huy Linh đang như thế nào, anh vẫn thế, cúi mặt quấy cốc nước như không hề biết Nắng Hạ vừa làm gì. Thực ra Nắng Hạ biết thừa anh lại đang cố gắng mấm môi giấu di nụ cười trên môi mình như bao lần khác đấy thôi. Nắng Hạ cho tay lên chống cằm, cô hỏi Huy Linh phá tan đi không khí im lặng nơi đây:
- Huy Linh! Anh giới thiệu mấy em cho tôi biết đi.
Huy Linh quay sang cười với Nắng Hạ, anh phải cố gắng để mình không bị cười phá lên đến bao giờ đây? Rõ ràng cô biết mình ít tuổi nhất mà còn cố tình gọi họ bằng em.
Huy Linh đưa tay lên chỉ về một cô ngồi ngoài cùng:
- Đây là người đầu tiên làm quen với tôi.
Nắng Hạ gật gật đầu, cô mỉm cười bí ẩn nhìn cô gái đó, cô ta cũng đang nhìn lại Nắng Hạ.
- À! Là em à? Nghe Huy Linh kể rất nhiều về chuyện của em, chị rất ấn tượng.
Cô ta cười e thẹn, đánh mắt nhìn sang Huy Linh đầy tình tứ:
- Dạ. Chị cứ trêu em, anh Huy Linh mà còn nhớ đến em sao ạ?
- Người mặc đồ hồng đây là người thứ 2. Huy Linh vội nói để chấm dứt câu chuyện với cô thứa nhất.
Nắng Hạ thức sự cũng có ấn tượng với người thứ 2 này, cô ta cũng mạnh mẽ và giả tạo lắm. Nắng Hạ ồ lên:
- Chào em nhé! Nghe Huy Linh nói về em làm chị tò mò muốn biết em lắm. Huy Linh cũng nhắc tới em suốt.
Cô ta nhìn chằm chằm Huy Linh mà nói:
- Chị cứ đùa em, anh ấy mà thèm để ý đến em sao?
- Sao lại không? Em... Nắng Hạ phải bỏ dở câu nói vì Huy Linh đang hích tay cô ra hiệu.
Cô thứ 2 này cũng không kém cạnh, cũng bắt Huy Linh kể về Nắng Hạ cho mọi người nghe. Đôi mắt cô ta nhìn Huy Linh mà cứ như đang muốn ve vãn Huy Linh vậy. Nắng Hạ thực sự thấy chán ngán, cô nhìn đi chỗ khác thở dài. Giờ thì cô hiểu tại sao cho dù các cô tiểu thư kia ai cũng đẹp thế mà Huy Linh đều từ chối cả. Đẹp thì có đẹp thật, nhưng tính cách không ra sao thì cũng chẳng quyết định được điều gì.
Nắng Hạ không còn tâm trí gì để ý đến những lời Huy Linh và các cô nói chuyện với nhau nữa, cô lơ đễnh nhìn ngắm cảnh vật xung quanh.
- Ối! Chị Nắng Hạ, tên của chị đẹp thật
Nắng Hạ giật thót người. Cô khẽ nhếch môi lên cho nụ cười gượng gạo đáp trả. Đôi môi cô đẹp xinh là thế, vậy mà giờ đây lại đang méo mó đi vì phải cố gắng nặn cho ra một nụ cười. Cuộc nói chuyện tiếp theo cũng chỉ đều là những lời nói giả dối, hời hợt nịnh bợ của những con người giả dối.
Ôi! Tại sao từ những con người đẹp đẽ lịch sự kia lại có thể giả dối nhiều được đến thế chứ?
Thời gian nặng nề trôi qua, chầm chậm, chầm chậm.
Cản giác căng thẳng khiến Nắng Hạ cảm thấy mệt mỏi thực sự.
Cuối cùng thì không khí đặc quánh mùi giả dối đã qua đi. Mọi người cùng đứng lên đi ăn trưa.
Trong căn phòng rộng rãi trên lầu, mát mẻ và thoáng đãng thật thoải mái. Bốn cô nàng đều xin phép ra ngoài có việc riêng, để lại Nắng Hạ và Huy Linh lại trong phòng.
Nắng Hạ thở dài, cô buông mình xuống ghế than vãn:
- Trời ơi! Mệt chết mất.
Huy Linh nhìn Nắng Hạ âu yếm, anh cười nhẹ nhàng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!