Chương 13: (Vô Đề)

Huy Linh có ý nhắc nhở :

- Em không nghe thấy là nội đang trên đường đến phòng ăn rồi sao mà còn ngồi đây thế này?

Nắng Hạ thản nhiên đáp :

- Tôi nghe thấy rồi mà.

- Sao em vẫn còn ngồi đây làm những chuyện này được chứ? Em làm chúng ta muộn mất rồi, tôi nghĩ em bận chuyện gì cơ. Giờ này thì nội đã đến phòng ăn trước chúng ta.

- Càng tốt! Tôi đang làm món xoài dầm, có lẽ tẹo bữa sẽ không được ăn no đâu.

Huy Linh nghiêm mặt trước thái độ thờ ơ dửng dưng của Nắng Hạ, anh nhấn mạnh lại cho cô hiểu rõ :

- Em đang làm sao đấy Nắng Hạ? Tất cả mọi người đều sợ uy quyền của nội thì em lại như đang thách thức với nội vậy. Rồi em sẽ phải ân hận đây Nắng Hạ, cứ kiểu ngang ngạnh này thì em sẽ không sống yên được với nội đâu.

- Kệ tôi! Nội anh có ghét thì ghét tôi chứ có ghét lây sang anh đâu mà anh lo. Nắng Hạ gân cổ bảo vệ ý kiến của mình.

- Em quá đáng lắm, tôi lo cho em nên mới nói thế chứ tôi thì lo gì chứ. Lần đầu tiên tôi đưa em ra mắt nội, tôi muốn mọi điều được tốt đẹp hơn thôi....

- Xong! Đi thôi. Nắng Hạ để dao xuống bàn, cô đứng lên đi ra cửa, vẫn bình tĩnh lạ thường.

Huy Linh im lặng đi bên Nắng Hạ, anh thấy giận Nắng Hạ. Sao cô lại có thể như thế được chứ?

- Anh sao thế? Giận tôi à?

Huy Linh không nói gì, cô tiếp tục :

- Anh có biết vì sao tôi lại cố tình làm như thế không?

Huy Linh vẫn im lặng, có lẽ anh giận Nắng Hạ thật. Nắng Hạ nhẹ hang giải thích :

- Tôi mong nội Huy Linh sẽ ghét bỏ tôi. Tôi sợ. Bố mẹ Huy Linh tốt với tôi như thế, nếu bây giờ mà nội của anh mà yêu quý tôi nữa thì tôi khó lòng mà có thể rời khỏi đây được.

Huy Linh lúc này mới cất lời, giọng anh dịu dàng :

- Nắng Hạ ngốc! Bố mẹ tôi đã hứa là sẽ đồng ý cho em quay lại nếu em muốn mà.

- Nhưng tôi vẫn thấy lo. Nếu chẳng may bố mẹ anh có muốn giữ tôi ở lại thì đã có nội anh phản đối.

- Nắng Hạ ngốc quá! Em phải tin lời của bố mẹ tôi chứ. Tôi cứ nghĩ em đang cố tình trêu tức nội vì cái tính ngang bướng của em.

- Tin nhưng...Ơ.. Chân Huy Linh sao thế này? Nắng Hạ chỉ tay vào chân Huy Linh vì thấy anh đi lặc lè không tự nhiên.

- Có người làm chân tôi thế này mà lại quên đấy. Vô tâm thật đấy!

- Ơ hơ... Anh đau thật à? Chẳng lẽ tôi lại giả bộ sao? Cả người em nặng đến thế này đè lên đôi bàn chân nhỏ nhắn của tôi, không bị đau mới lạ đấy.

- Tại anh chứ. Hư, giờ còn trách ai được. Nắng Hạ không chịu thua Huy Linh một lời nào, cô quay đi ương bướng, nhìn những cử chỉ nửa trẻ con nửa ngây ngô này của Nắng Hạ mà anh thấy yêu cô quá. Huy Linh nín thở kéo Nắng Hạ đến đứng sát cạnh mình và cúi chào mọi người lễ phép :

- Con chào nội, con chào bố mẹ.

Nắng Hạ đưa mắt quanh tìm nội Huy Linh, bà đang ngồi trên ghế cùng một bộ mặt lạnh lùng, khó đăm đăm, khuôn mặt đanh thép mà khi nhìn vào đó, Nắng Hạ nghĩ niềm vui, hạnh phúc chắc chưa khi nào xuất hiện trên đó cả. Nắng Hạ cũng khẽ cúi người :

- Dạ, con chào nội, con chào hai bác.

Bố mẹ Huy Linh khẽ mỉm cười, trấn an bình tĩnh :

- Ừ! Hai con có việc gì bận à? Sao đến muộn thế? Thôi vào ăn đi, thức ăn nguội hết cả rồi. Mẹ Huy Linh nhanh trí giải thoát cho hai người nhưng nội đã cắt ngang, giọng bà đầy uy quyền :

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!