Chương 10: (Vô Đề)

Nắng Hạ vò vò tay vào nhau, rõ ràng là cô đang rất khó xử. Mấy lần cô mấp môi định nói nhưng khó quá. Sốt ruột, cô quay sang lén nhìn Huy Linh, và lần nào cũng vậy, cô đều thấy anh đang trong tư thế khoanh tay, đầu cúi xuống nhìn chằm chằm vào những ngón chân đang di chuyển trên nền cỏ. Có phải cô đang mong muốn ở anh một điều gì đó chăng? "Sao hôm nay lại im lặng thế? Nói gì đi chứ?" Nắng Hạ ngại ngùng, biết làm gì nhỉ khi chính cô là người đã đề nghị Huy Linh ra đây cùng mình.

Những lần trước cô đều phải để Huy Linh nhượng bộ mình, dỗ dành mãi mới chịu đi, đôi lúc lại còn dở chứng lắm chuyện, bất lịch sự đến mức ngủ quên nữa chứ.

Cuối cùng thì cô cũng phải lên tiếng trước :

- Đẹp nhỉ?

- Ừ! Huy Linh cười, vẫn cái tư thế ấy mà không ngước lên nhìn.

- Anh tìm đâu ra mà nhiều hoa trồng đến thế này?

- Thiếu gì. Trong đây có sẵn mà.

Nắng Hạ ngồi xuống :

- Nói dối.

- Thật mà. Huy Linh cũng ngồi xuống cạnh nhưng không gần Nắng Hạ cho lắm. Nắng Hạ nhận ra điều đó, cô mỉm cười, nụ cười thoáng qua nhanh chóng.

- Tôi chỉ cần chuyển những cây hoa đó từ trong các bụi cây ra thôi mà.

- Vất vả đấy chứ? Anh đâu cần phải thế?

- Sao lại không cần chứ? Ai lại nỡ để một loài hoa đẹp như vậy phải sống núp dưới bóng của đồng loại bao giờ.

- Đẹp? Nắng Hạ nhấn mạnh và có chút ngạc nhiên :

- Tôi nhớ không nhầm thì đã có lần anh chê nó.

- Trước đây khác chứ. Thời gian trồng chúng tôi mới nhận ra được nhiều điều. Đúng là nó đẹp thật! Nhìn qua thì rõ ràng nó rất yếu ớt, chỉ một cơn gió thoảng qua thôi cũng đã đủ để cho nó phải chao nghiêng. Những cánh hoa có vẻ mềm mại nhưng lại rất đanh, cứng cỏi và lúc nào cũng căng trào sức sống, nó vẫn luôn đâm thẳng lên và hướng tới mặt trời.

- Anh học được cái triết lí đó từ đâu vậy?

- Từ em! Huy Linh nói không cần suy nghĩ :

- Em có nhớ cũng với những bông hoa kia, em đã từng nói gì không?

- Nhớ.

- Và tôi cũng đã nói nó giống em, khi nãy tất cả những gì tôi nói về chúng cũng giống em y chang. Giá mà là con người thì chắc phải là một cô em song sinh với Nắng Hạ đấy.

Nắng Hạ quay mặt đi :

- Anh ví von hay nhỉ?

Có lẽ Nắng Hạ đang tránh không cho Huy Linh thấy được sự ngại ngùng của mình, nhưng sau nụ cười hiền dịu, Huy Linh quay sang Nắng Hạ, bắt gặp được gò má đang đỏ hồng lên đáng yêu của cô. Hóa ra trước mặt anh cô cũng biết e thẹn. Trước đó, thiếu gì những lần tương tự nhưng cô đâu có như thế này, trái lại, cô còn hay lém lỉnh cười lớn, trêu đùa lại và rất tự nhiên nói đáp trả nữa. Ừ! Phải rồi! Làm sao cô có thể làm được những chuyện đó khi mà hoàn cảnh đã thay đổi rất nhiều.

Từng lời Huy Linh nói đều có biết bao ẩn ý bên trong, còn cô cứ phải giả bộ như không biết gì và làm thinh. Lại là im lặng. Ngoài chuyện những bông hoa ra thì hai người biết nói chuyện gì tiếp theo đây?

- Có phải tôi làm cho Nắng Hạ thấy khó chịu không? Huy Linh bỗng quay sang, giọng anh đượm buồn.

- Không có gì. Nắng Hạ có chút bối rối.

- Ừ! Nắng Hạ chỉ không thấy thoải mái thôi chứ gì? Dấu tôi!

Nắng Hạ đâm luống cuống, cô im lặng không nói, mà im lặng có nghĩ là đồng ý. Cô không biết nói như thế nào cả, thêm nữa điều Huy Linh vừa nói cũng đúng. Đến đây thôi, đôi má của Nắng Hạ càng thêm ửng hồng, nhìn thật đáng yêu và ngây thơ.

Huy Linh chợt đứng lên :

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!