"Đã đến giờ rồi, chúng ta đi thôi, phải tới trước bọn họ, lần này chúng ta giao thiệp với nhũng kẻ lòng dạ độc ác liều mạng, chúng ta phải đề phòng". "John không thể phái thêm người tới sao?"
"Số tiền lần này lớn, tôi không thể mạo hiểm, vạn nhất bọn họ có ý đồ gì, chúng ta không có chút nang lực tự vệ, cho nên một số việc càng ít người biết càng an toàn".
"Có lý, anh an bài thế nào?"
"Mang theo laptop, tôi sẽ yêu cầu bọn họ chuyển khoản qua mạng, chúng ta chia nhau hành động, tôi cùng bọn họ gặp mặt, cô dẫ bọn họ tới cửa, ở noi điều chế cho bọn họ kiểm hàng, sau đó đặt cô đặt chìa khóa chỗ bọn họ có thể tìm thấy, chỡ bọn chúng chuyển tiền cho chúng ta xong, cô tới chỗ chúng tôi hội hợp, chúng ta để địa chỉ cất hàng trong người, nếu bọn chúng có ý đồ gì thì đừng nghĩ nhận được hàng".
"Biện pháp này không tệ".
Đảo nhỏ ở Tây Hồ, thành phố R, mấy chục người mặc âu phục đen màu da khác nhau không ngừng dò xét bốn phía quanh đảo.
"Sao người bán còn chua tới?" Một người Nhật Bản tóc húi cua râu ngán nói.
"Không phải vẫn chưa tới giờ sao?" Một người khác đang thưởng thức ly rượu đỏ, nhàn nhã nói.
"Tiểu dã tiên sinh, không nên thiếu kiên nhẫn như vậy, đồ chỉ trong tay một người, hán lại gọi nhiều người chúng ta đến, đơn giản vì muốn có người trả giá cao hơn, người Trung Quốc thật không đơn giản". Mike đến từ Mỹ nói.
"Nói cách khác hắn tới chúng ta mới diễn trò".
"Loại tân dược mới của hắn đúng là tinh phẩm, tôi mua một lần, tiêu thụ vô cùng tốt, đáng tiếc tôi tìm nhiều chuyên gia cũng không làm cách nào để phát hiện cách điều chế của hắn. Nếu không tôi sẽ không mạo hiểm tói noi nguy hiểm này, cả đám cảnh sát hình sự quốc tế suốt ngày theo dõi. Nếu như lần này tôi về tay không thì đúng là lỗ lớn". Tiểu Dã nói.
"Người bán thông qua John truyền lời, những người chúng ta tới đây, bất kể có thể mua được hay không, chỉ cần tới sẽ phải ký một hiệp nghị, chỉ được độc quyền người muốn dùng giá thấp hơn thị trường, còn lại không được độc quyền người, nói chung, tên này tương đối biết buôn bán".
Hoa ca tới từ Quảng Châu vì không quen mấy tên nước ngoài nên ngồi bên cạnh Hùng lão tới từ Phúc Kiến.
"Hùng ca, bên Phúc Kiến vẫn là Cường ca chịu trách nhiệm, sao lần này không tới".
"Nội bộ mâu thuẫn".
"Không phải chỉ là chuyện nhỏ sao? Sao có thể so với chuyện lớn này? Chúng ta không thể để mấy tên ngoại quốc cướp được dược phẩm, ít nhất phải chen được một chân, khăng định tương lai không thiếu hàng".
"Sao? Cậu cảm thấy tôi không làm được chuyện này sao?" Hùng lão vừa nghe, lông mày hơi nhíu lại.
" Hùng gia Chúng ta là từ phụ thân Cường ca đi theo tới đây, nói đến thủ đoạn cùng quyết đoán, Cường ca không dám không phục". Một người đi theo bên cạnh nói.
"Thì ra là Hội nguyên lão Quảng Châu, thất kính thất kính". Hoa ca cười nói.
"Lần đầu gặp Hoa ca, trước kia ngài không dễ lộ diện".
"Ha ha". Hoa ca cười khan hai tiếng: "Lần này phải cẩn thận, lần trước chỉ chút tiền hàng, giao dịch lại đơn giản để cho thủ hạ đi là được, lần này thì khác, tự nhiên phải xuất mã".
"Nói nhu thế, nhưng thật ra cũng không có gì đảm bảo an toàn".
Bọn cận vệ cảnh giới quanh đảo đột nghiên thấy thuyền từ bốn phía tiến lại rất nhiều.
"Xảy ra chuyện gì?" Một cận vệ ngoại quốc không khỏi khẩn trương.
"Đừng lo láng, lúc này là thời gian bến tàu buôn bán, chúng ta đã thăm dò trước". Một tên thủ hạ Quảng Châu cười nói.
Vừa dứt lời, một chiếc thuyền lá nhỏ tiến tới đảo, phía trên có hai người, đội mũ đeo kính đen.
"Ai? Hôm nay đảo không cho người lên". Có người hướng về thuyền nhỏ hô".
Một trong hai người đội mũ nói: "Nếu chúng ta không lên đảo, hôm nay các người buôn bán với ai".
"Một tên hộ vệ hô: " Tư lệnh John? Vậy vị này nhất định là người bán rồi?"
"Đúng rồi, vị này chính là Vương Xuyên tiên sinh, là người bán hôm nay". John cười nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!