"Tác chiến trong rừng thì bọn chúng cường hạng, nhưng lúc này bọn chúng sẽ không mạo hiểm, bởi vì chỉ còn có hai ngày nữa là tới thời gian giao dịch". Lê Ngạn nói. "Đáng tiếc hiện tại chúng ta chưa biết được thời gian cùng địa điểm chúng giao dịch". Bàng Ngọc Phong nói.
"Vương Xuyên cùng Tiếu Viện có bị khống chế không?" Lê Ngạn hỏi.
"Sau khi Hồ Lợi Dân tìm bọn họ, cả hai liền mất tích". Bàng Ngọc Phong nói.
"Nói cách khác, Hồ Lợi Dân báo động cho hai người họ phát hiện nguy hiểm, nhưng tại sao lại không báo cho người ở đây?" Lê Ngạn nói.
"Những người ở đây chỉ là binh sĩ, không phải vạn bất đắc dĩ bọn chúng sẽ không nỡ buông tha cho nơi này, hơn nữa bọn chúng còn muốn trông cậy vào những tên có sức đánh nhau đây". Lưu Cường nói.
"Hon nữa những kẻ ngày dù bị bắt thì cũng rất khó mở miệng". Lê Ngạn nói.
"Chỉ có thể tìm manh mối ở nơi này". Bàng Ngọc Phong nói.
"Mới vừa rồi thấy trong lều có máy tính, có đều đều có mật mã". Lưu Cường nói.
"Huyền Mạc đâu?" Lê Ngạn hỏi.
"Đã gọi điện thoại cho anh ta, một chút sẽ tới".
"Chúng ta qua xem sao".
Trong lều hoa kia, một mảnh hỗn độn, mấy cảnh sát đang tiến hành lục soát, trên màn hình máy tính vẫn dừng lại ở phần nhập mật mã.
"Máy tính bị bọn chúng đập bể, may là bọn chúng đập vội vàng, tôi đã sửa qua một chút, đã mở được ra, nhưng mật mã thì tôi không có cách nào". Một cảnh sát nói.
"Một chút nữa sẽ có cao thủ tới, hẳn là không có vấn đề". Đinh Hoài Đông nói.
Chốc lát Huyền Mạc đã tới, trong tay cầm theo laptop.
"Em có thư, anh cảm thấy có vẻ kỳ quái, em xem đi". Huyền Mạc đưa laptop cho Nhược Nạp.
"Anh đọc trộm thư em".
"Anh sợ Nam Hồng liên lạc với em nên đặc biệt chú ý".
"Anh nói là thư của Nam Hồng sao?"
"Không phải là người thường xuyên liên lạc với em".
Nhược Nạp mở hòm thu ra, phát hiện người gửi thư là một người xa lạ.
"Anh mở trộm mật mã máy em ra xem?" Nhược Nạp bất mãn hỏi.
"Dù sao em cũng cho bọn anh xem".
"Mọi người nhìn đi". Sau khi Nhược Nạp mở thư xem không khỏi kinh ngạc hô lên.
"Là mật mã?"
Trong thư là mấy tờ giấy tràn đầy chữ.
"Đem Bí truyền hoa kính ra so một chút là được".
"Nhìn qua thì đúng là Nam Hồng gửi tới, định đền bù sao". Bạch Tuyết Tĩnh nói.
"Điều này không thể đền bù được sai lầm của Tất Diêu phạm phải, chẳng lẽ bọn họ nghĩ cả đời muốn bị truy nã cùng đuổi giết sao?"
"Có phải hay không chỉ cần sắp xế là được?" Bàng Ngọc Phong hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!