Chương 92: Biệt hữu động thiên

"Vào đi thôi".

"Đừng hoảng hốt, qua bên kia xem một chút, cẩn thận đấy".

Chỉ nghe bước chân hai người kia dần hướng tới bên này, Lê Ngạn đưa tay làm động tác giết, Nhược Nạp hiểu, nếu như hai người kia phát hiện mình thì nhất định phải tiên hạ thủ vi cương, nếu không một khi kinh động những người khác thì họ không thể sống đi ra ngoài.

"Joseph, nhìn này, tôi thấy vệt này giống dấu chân phụ nữ".

"Hôm nay Tiếu không tới, cậu muốn gái phát điên rồi".

"Không đúng, dấu chân này còn mới, chẳng lẽ..".

Lê Ngạn nghe được nửa câu đã lặng lẽ đến sau lưng hai người kia, trong khi Joseph còn đang kinh ngạc thì Lê Ngạn cùng Nhược Nạp đã đồng thời động thủ, Lê Ngạn tung một chưởng tới phần gáy Joseph, Nhược Nạp thì một chiêu đâm trúng cổ họng tên còn lại, người kia còn chưa kịp hừ một tiếng đã ngã trên mặt đất, Joseph vẫn chưa bị chế phục, còn muốn chống cự thì Lê Ngạn đã nhanh chóng bổ sung thêm một quyền, hắn lảo đảo rồi ngã xuống.

"Xem ra, vẫn là phương pháp của anh có hiệu quả".

"Đó là nhân lúc kẻ địch không phòng bị mới thành".

"Chúng ta phải nhanh chân, nếu không để cho kẻ khác phát hiện bọn họ thì chúng ta khó mà thoát thân".

"Được".

Hai người hướng theo dấu bánh xe.

"Khóa đâu". Nhược Nạp nhìn dấu bánh xe mất nơi lều hoa.

"Có cài tóc không?"

"Không có, cái này có được không?" Nhược Nạp lấy từ trong túi tiền ra một phi tiêu đặc chế sắc bén, dưới ánh trăng lóe lên ánh sáng bóng bẩy.

"Kĩ thuật không tệ".

"Thủ công tinh khiết".

Lê Ngạn dùng sức cố kéo thẳng vòng tròn phía đuôi, sau đó cắm vào ổ khóa, loay hoay mấy cái đã mở xong.

"May mắn là khóa này kiểu cũ, nếu không chúng ta không có cách nào cả". Lê Ngạn trả lại phi tiêu cho Nhược Nạp.

"Có lẽ bọn họ cảm thấy nơi này sẽ không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn".

Vào lều hoa, Lê Ngạn lấy đèn pin ra nhìn xung quanh, trước mặt là các giàn hoa, phía trên bày đầy các loại hoa lan.

Vòng qua giàn trồng hoa là một mảnh đất trống, trên đất trống là một tầng đệm.

"Nơi này cần đệm làm gì, mùa này cần giữ ấm sao?"

Lê Ngạn nhích tới gần đệm, tinh tế nhìn, nói: "Xe tới đây là hết dấu?"

"Nơi này có dấu vết bị đè qua".

"Nhìn mảnh đất này có màu sắc không giống xung quanh".

Lê Ngạn quỳ trên đất lấy tay vuốt: "Nơi này có đường nối, đưa phi tiêu cho tôi".

Lê Ngạn đón lấy phi tiêu, từ từ đẩy cái đệm ra, phía dưới liền hiện ra một cửa lớn, dưới chân Lê Ngạn là khóa mật mã bốn phương tám hướng.

"Đây là lối đi của bọn chúng?" Nhược Nạp không khỏi thất kinh.

"Hẳn là thế".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!