Sau khi chế phục hai vệ sĩ, Lưu Cường đem họng súng nhắm ngay Lý Mai.
"Lý Phượng Mai, diễn xuất của cô nên kết thúc rồi."
Lý Mai nhìn cảnh sát bốn phía, chợt bắt lấy Vương Thu Vân, đem dao trong tay để ở cổ họng cô ta, lớn tiếng nói: "Thả tôi đi, bằng không tôi giết cô ta!"
Lưu Cường giơ súng thử thăm dò đi về phía trước một bước: "Cô đã không còn đường có thể chạy thoát, cần gì sát nghiệt thêm nữa!"
"Buông súng trong tay xuống, lui ra ngoài!" Dao trong tay Lý Mai hơi hơi đâm xuống da Vương Thu Vân.
Lưu Cường giơ hai tay lên: "Được rồi, cô bình tĩnh một chút, từ từ suy nghĩ, cô không thể chạy được."
Nói xong, ý bảo những người khác đều lui ra sau.
Lê Ngạn nói với Bạch Tuyết Tĩnh: "Đi gọi đứa nhỏ qua đây."
Bạch Tuyết Tĩnh gật gật đầu, hướng về phía bé gái đang đứng ở một bên vẫy tay: "Hương Hương, đến chỗ dì cảnh sát đi."
Hương Hương ngẩn ra liếc mắt nhìn mẹ mình một cái, Vương Thu Vân nhẹ nhàng hô một tiếng: "Hương Hương, không sao đâu! Đi đi."
Hương Hương chậm rãi đi tới cạnh Bạch Tuyết Tĩnh.
Lê Ngạn nói khẽ với Tuyết Tĩnh vài câu, Tuyết Tĩnh hơi hơi sửng sốt, lập tức gật gật đầu, dẫn theo Hương Hương ra phòng.
Lưu Cường có chút khó hiểu liếc mắt nhìn Lê Ngạn một cái, Lê Ngạn lại thì thầm với hắn vài câu, Lưu Cường tựa như rõ ràng cái gì, gọi Đinh Hoài Đông tới bên người an bài vài câu, Đinh Hoài Đông lập tức rời đi.
"Chúng ta làm sao bây giờ?"
"Cho cô ta chút thời gian để cho cô ta bình tĩnh một chút, chúng ta phải làm xong toàn bộ chuẩn bị mới có thể cùng cô ta đàm phán, nhất định phải một kích thành công, nếu không, tôi cũng không biết, Lý Mai có thể hoàn toàn sụp đổ hay không."
Sau một lát Bạch Tuyết Tĩnh đi đến: "Nó không chịu nói, bất quá tôi kiểm tra rồi, trên người nó không có vết thương."
"Cô đi ra ngoài giúp tôi mua chút đồ." Lê Ngạn đưa tay vẫy Nhược Nạp đang nhìn nhìn.
Lê Ngạn đi đến trước cửa hướng về phía trong phòng hỏi: "Lý Mai, nói yêu cầu của cô đi?"
"Cho tôi một chiếc xe, tất cả các người đều lui đi."
"Con tin thì sao?"
"Cô ta đương nhiên phải đi theo tôi, chờ tôi cảm thấy an toàn tự nhiên sẽ đem cô ta buông tha."
"Để cho cô ta cùng đứa nhỏ nói vài lời đi, đứa nhỏ sẽ lo lắng."
Bên trong trầm mặc một lát, Lý Mai nói: "Không cần, các người mau chuẩn bị đi, càng sớm đưa tôi rời khỏi nơi này, mẹ con bọn họ càng sớm có thể gặp mặt."
"Không cần? Là ý tứ của cô hay là ý tứ của cô ta?"
Người bên trong tựa như sửng sốt.
Lê Ngạn nói tiếp: "Cô không chấp nhận cho đứa nhỏ một câu trả lời sao? Các người cảm tình hẳn là không tệ chứ?"
"Anh có ý gì?"
"Làm một người vì đạt tới mục đích của mình mà không tiếc bắt cóc một đứa nhỏ, cô tựa như quá mức nhân từ rồi, trên người đứa nhỏ không có gì buộc tạo thành vết thương, trên mặt cùng môi trong ngoài cũng không có dấu vết bị bịt lại, cô đã làm thế nào để ột đứa nhỏ chấp nhận mà không phản kháng?"
Người bên trong không nói gì.
"Trừ cái đó ra, con tin này đãi ngộ cũng rất cao, loại chocolate này chỉ sợ chính cô cũng chưa có nếm qua nhỉ?" Lê Ngạn lấy từ trong tay Nhược Nạp vừa trở chocolate vừa mua ném vào trong phòng, "Nếu chỉ là một người không hề quan hệ, cô có cần phải chi tiền như vậy không? Đối với một gia đình thu nhập thấp, cuộc sống khốn quẫn, một khối chocolate bình thường e là cũng có thể làm cho đứa nhỏ vui vẻ rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!