Lê Ngạn cười nói: "Bác Lý, là tôi."
"Tiểu Ngạn hả, bác không nhận ra đấy, đã nhiều năm không gặp, thân thể lão nhân gia sư phụ có khỏe không?"
"Cảm ơn bác Lý vẫn còn nhớ tới tổ phụ."
"Lão nhân gia là ân sư tôi thụ nghiệp, như phụ thân vậy, nếu không phải những năm này tôi si mê gieo trồng cùng nghiên cứu phát triển thảo dược, thật sự hẳn nên đi thăm lão nhân gia nhiều một chút."
"Bác có thể ở lĩnh vực này lấy được thành quả, tổ phụ người cũng rất vui mừng, so với bác đi gặp người còn làm cho người cao hứng hơn nhiều."
"Phải không? Thì ra sư phụ vẫn chú ý tới chỗ của bác, cái này thật sự là..." Sự vui sướng thể hiện rõ trên gương mặt ông lão, "Ồ, đúng rồi, mọi người đây là?"
"Lưu đội, vị này là Lý hội trưởng hiệp hội Trung y, cũng là môn sinh đắc ý của tổ phụ tôi."
"Lý hội trưởng, xin chào, chúng tôi là cảnh sát, đây là giấy chứng nhận của tôi, chúng tôi tới nơi này là có một việc liên quan tới án muốn hỏi một chút."
"Ồ?"
"Là như thế này..." Lưu Cường đem sự tình về Bạch Chỉ đơn giản nói với Lý hội trưởng.
Lý hội trưởng nghe xong gật gật đầu: "Tôi nghe hiểu rồi, mọi người là ở trong vật chứng nghiệm ra có thành phần bạch Chỉ tươi đúng không? Phải nói ở thành phố này nơi có thể có Bạch Chỉ tươi thì chỉ có nơi này, bất quá nơi này cũng ít có người đến, tôi cũng không chú ý có người nào đến qua."
"Thảo dược ở đây ngắt xuống, không cần chuyên chở đi ra ngoài sao?"
"Mọi người xem, chúng tôi đều là tự mình phơi nắng gia công, loại trung thảo dược này không cần công nghệ thực phức tạp."
"Vậy thảo dược nơi này không có khả năng nào khác ra đưa bên ngoài sao?"
"Cái này đương nhiên cũng không phải tuyệt đối, đôi khi có mèo hoang dã cẩu lẻn vào, những vật nhỏ này rất thông minh, ở bên ngoài bị thương, biết thảo dược nào có thể giảm đau tiêu sưng."
Lúc Lý hội trưởng nói chuyện, Bạch Tuyết Tĩnh đột nhiên đẩy Đinh Hoài Đông một cái, Đinh Hoài Đông quay đầu nhìn nhìn, chỉ thấy Bạch Tuyết Tĩnh đang nhìn về phía một cái cửa nhỏ phía nam, cửa đang mở.
"Chuyện gì?"
"Tôi vừa rồi nhìn thấy có người từ ngoài cửa đi qua, nhìn người nọ có chút quen mắt, nhưng nghĩ như thế nào cũng nghĩ không ra đã thấy qua ở nơi nào. Anh ngu ngốc này, phản ứng chậm chạp, lần sau có phải để cho tôi cho anh một cước, mới có thể động tác nhanh chút hay không?"
"Bà cô ơi, cô lần sau trực tiếp kêu lên là được, tôi cam đoan lập tức quay đầu. Hiện tại đang tra án, cô còn có tâm tư loạn gì đó?"
"Không phải, tôi cảm thấy người kia nhìn rất quen mắt , tôi phải đi qua nhìn xem." Nói xong liền hướng về phía cửa đi qua.
Đinh Hoài Đông liếc mắt nhìn Lưu Cường một cái, cảm thấy có lẽ nhất thời sẽ không nói xong được, liền đi theo Bạch Tuyết Tĩnh hướng về phía cửa đi đến, đi đến cạnh cửa, vừa định há mồm nói đôi câu, Bạch Tuyết Tĩnh đột nhiên bịt miệng hắn, đem hắn kéo đến phía sau cửa.
Đinh Hoài Đông trừng mắt không rõ ra sao, Bạch Tuyết Tĩnh lắc lắc đầu ý bảo hắn đừng có lên tiếng, một lát sau, Bạch Tuyết Tĩnh buông tay ra, hướng ngoài cửa dò xét thăm dò, sau đó nhỏ giọng nói: "Tôi biết người kia là ai, Vương Thu Vân."
Lần này đến phiên Đinh Hoài Đông giật mình: "Vậy còn không mau đi qua."
"Phía sau bà ta có người."
"Phùng Vân Thư phái tới?"
"Hình như vậy, tôi xem rất giống những người nam nhìn thấy ở cửa phòng bệnh bệnh viện kia."
"Chắc không?"
Bạch Tuyết Tĩnh gật gật đầu.
"Đi, chúng ta cùng đi qua, cái này gọi là bọ ngựa bắt ve se sẻ ở phía sau."
"Có cần nói Lưu đội một tiếng hay không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!