Chương 44: Đánh cờ

Lưu Cường nhìn Lê Ngạn, trong mắt không khỏi toát ra ánh mắt thán phục.

"Cô không cần dùng tâm tư của cô áp đặt tâm tư người khác, Tiểu Phân không phải người như vậy, cô ấy là dựa vào cố gắng của chính mình đi kiếm tiền!" Nhược Nạp nhịn không được nói.

Phùng Vân Thư sửng sốt, tựa như cảm thấy được bản thân đã lỡ lời.

"Hiện tại cô còn có cái gì cần giấu diếm không?" Lưu Cường hỏi.

"Cho dù thừa nhận thì thế nào? Tôi giấu diếm cũng là do không muốn đối mặt ánh mắt thế tục, nói đến cái này phạm pháp sao? Bọn họ đều là tự nguyện, còn nữa, cũng không có đứa trẻ nào được sinh ra mà."

"Cô còn chưa nói hết, Khổng Á Nam thì sao? Cô cho rằng cô ta sẽ đối đãi với cô như thế nào?" Lê Ngạn hỏi.

Phùng Vân Thư cười nói: "Cậu đây là đang hạ bẫy với tôi sao? Khổng Á Nam này nói vậy đối với các người hình như rất quan trọng sao? Đáng tiếc, tôi không biết cô ta, tôi nhớ ra rồi, cô ta cũng cùng Cố Thần Tường chết ở Vân Nam? Thật sự là bất hạnh."

"Cô cho rằng Cố Thần Tường cùng mấy cô gái này đồng thời ở Vân Nam bị mưu sát, là một sự trùng hợp sao?"

"Tôi làm thế nào mà biết được, có lẽ mấy người bọn họ có ý tưởng của riêng họ, đều tự có cách nghe được hành tung của Cố Thần Tường sau đó đi theo, vậy cũng không có gì kỳ quái, bất quá là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga à, nghĩ bụng định từ thiếp lên làm vợ sao, đáng tiếc mạng cũng chẳng còn."

"Đương nhiên, nếu nói bọn họ có tâm tư này cũng không tính là kỳ quái, kỳ quái là bọn họ làm thế nào có thể kết thành một đoàn đi du lịch, đây không phải rất kỳ quái sao?"

"Là rất kỳ quái, cũng thực khôi hài, không phải sao? Có lẽ là ý trời, người ta không phải nói vô xảo bất thành thư sao."

"Hình như cô có ý để người ta tin đây chỉ là trùng hợp."

"Đây vốn chính là trùng hợp, không phải sao? Không lẽ các người cho rằng bọn họ lên kế hoạch, bàn bạc đi cùng nhau sao? Nếu bọn họ ngu xuẩn như vậy, lúc trước tôi sẽ không lựa chọn một ai ở trong bọn họ, cho dù là con nuôi, tôi cũng phải cầu có gen tốt."

"Đúng, chúng tôi không tin trùng hợp, chuyện tất có nguyên nhân, chúng tôi cho rằng người này chính là Khổng Á Nam, cô ta là không trùng hợp nhất trong những người mà cô cho là không trùng hợp, cô ta vừa không phải sinh viên sắp hoặc là tốt nghiệp không lâu, cũng không phải người thứ ba mà Cố Thần Tường từng bao dưỡng, cô ta trông thế nào cũng đều phá hủy lần tính toán trùng hợp hoàn mỹ này."

"Phải không? Có lẽ là Lý Mai kia bản lãnh lớn, đã sớm từ bên trong động tay động chân?"

"Lý Mai bản lãnh không nhỏ, từ hành động giết chết mười ba người của cô ta trước đó là có thể nhìn ra được, nhưng mà cô ta làm sao biết được Cố Thần Tường đã cùng ai cấu kết, cái này khó khăn là rất lớn, cô cảm thấy cô ta có thể tiếp xúc được những người có thể biết được điều này sao?"

"Tôi làm sao mà biết được, giết người là cô ta, không phải tôi".

"Tôi cảm thấy không có khả năng, nhưng luôn luôn có người có thể biết chứ? Nếu không bọn họ làm thế nào có thể đi cùng nhau như vậy?"

"Cậu đã không muốn tin tưởng đó là trùng hợp, vậy tự mình đi tìm nguyên nhân đi."

"Tôi đương nhiên sẽ tìm, đúng rồi, có những ai biết lần xuất hành này củaCố Thần Tường?"

"Ai biết, vậy khó mà nói, thư ký, lái xe, quản lí trung tầng."

"Những người này có khả năng biết ông ta muốn ra ngoài, nhưng hành trình cụ thể chỉ sợ cũng không rõ ràng."

"Hành trình cụ thể ngay cả tôi cũng không rõ ràng, tôi đương nhiên không biết là có ai biết."

"Cái này thật đúng là kỳ quái, hành trình Cố Thần Tường ra ngoài ngay cả Cố phu nhân cũng không rõ ràng, vậy mấy cô gái kia làm thế nào lại rõ ràng như vậy, chẳng lẽ thật sự là trùng hợp? Đúng rồi, còn có một việc, cô có biết Cố Thần Tường đi cùng ai hay không?"

"Trước đó tôi cho rằng anh ta đi một mình, sau lại thông qua quan hệ mới biết được, anh ta còn có bạn đường."

"Thông qua quan hệ?"

"Đương nhiên, cha tôi có vài người bạn, cảnh sát cũng không phải bền chắc như thép, sự tình đã xảy ra, tôi thoáng tìm hiểu một chút cũng không được sao? Ít nhất đến bây giờ tôi còn chưa có truy cứu mấy người phá án bất lợi."

Lưu Cường hơi hơi lộ ra tức giận, vừa muốn nói gì, Lê Ngạn giành trước hỏi: "Vậy cô có thông qua quan hệ hiểu biết được, Cố Thần Tường cùng vị bạn đường kia là quan hệ gì hay không?"

Thân thể Phùng Vân Thư cứng đờ, hít vào một hơi cười nói: "Cái này cần phải biết sao? Không phải là bằng hữu bình thường, nếu là nữ, tôi nói không chừng còn có hứng thú hỏi một chút, cũng có thể hiểu một chút anh ta yêu thích cái gì."

Lê Ngạn gật gật đầu, ý bảo Lưu Cường có thể nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!