Chương 43: Phùng Vân Thư

"Tôi là Lưu Cường tổ trọng án tổng đội hình sự phòng công an tỉnh, đây là thẻ nghề của tôi, hôm nay lý do chúng tôi đến đây cô cũng biết, hy vọng cô có thể phối hợp với chúng tôi, sớm bắt được người hiềm nghi phạm tội."

"Mục đích các anh đến tôi rất rõ ràng, nếu không phải nhân viên của tôi lỗ mãng đi báo cảnh sát, hôm nay tôi cũng sẽ không đồng ý gặp mặt cùng các anh, chuyện này tôi căn bản không muốn biến thành ồn ào huyên náo như vậy, các anh cũng rõ ràng, gia đình của tôi không phải gia đình bình thường, danh dự là rất quan trọng."

"Càng sớm đem người hiềm nghi phạm tội ra công lý, càng có thể nhanh chóng bình ổn chuyện này, nếu không một án lâu không giải quyết càng dễ dàng khởi lên lời đồn đại trong dư luận." Lê Ngạn nói.

"Theo một phương diện khác mà nói, chẳng lẽ cô không muốn sớm tìm được hung thủ sát hại chồng của cô sao?" Lưu Cường nói.

Trong mắ Phùng Vân Thư không chút nào che dấu toát ra vẻ khinh thường, lảng tránh đề tài này, ngược lại liếc mắt nhìn Lê Ngạn cùng Nhược Nạp một cái.

"Tôi nghĩ hôm nay mấy người cùng Lưu cảnh quan đến đây không phải đều là cảnh sát chứ?" Phùng Vân Thư đột nhiên nói một câu.

Lưu Cường sửng sốt, mấy lần này đi ra phá án, vì thuận tiện đám người Lê Ngạn tham dự, ông đều không có mặc cảnh phục, chỉ đem thẻ nghề, bình thường cũng sẽ không có người hỏi thân phận của mấy người Lê Ngạn, Phùng Vân Thư vì sao lại hỏi như vậy. Bà ta làm sao thấy được?

"Lê tiên sinh cùng Huyền tiểu thư là cố vấn cảnh sát chúng tôi mời đến." Lưu Cường nói.

"Xin hỏi bọn họ có quyền uy thuộc về phương diện nào? Phạm tội học? Pháp luật học?" Phùng Vân Thư đuổi sát không buông.

"Phùng nữ sĩ, tôi quả thật đã có vài cái học vị, phạm tội học cũng có, pháp luật học cũng có, nhưng tôi không phải là quyền uy về phương diện nào, tôi là một thám tử tư, tôi nguyện ý dùng tri thức chuyên nghiệp cùng kinh nghiệm của mình hỗ trợ cảnh sát, tận nghĩa vụ của một công dân tốt có thể làm. Trái lại tôi muốn hỏi cô một sự kiện." Lê Ngạn trả lời vấn đề của Phùng Vân Thư, cũng nhanh chóng đoạt lại quyền chủ động nói chuyện.

"Chuyện gì?"

"Nếu có người mướn người hành hung, cô cảm thấy cảnh sát sẽ xử lý như thế nào?"

"Anh có ý tứ gì?"

"Hai ngày trước tôi ở ngõ nhỏ mặt sau quán bar Lan Quế Phường bị vài người vây công, tôi hoài nghi chủ của những người này là cô."

"Anh không có bằng chứng dựa vào cái gì nói như vậy, tôi hoàn toàn có thể kiện anh tội vu khống!"

"Lời này của cô vốn nói có vấn đề, dựa theo tâm lý học mà nói, khi một người hỏi tới một chuyện mà cô muốn giấu diếm, cô sẽ không lập tức trả lời, cô sẽ dùng câu hỏi lại mà đáp, sau đó ý đồ dùng phương thức nào đó dời đi lực chú ý của người hỏi. Mặt khác nếu cô còn có thể đủ bảo trì trấn định mà nói, cô chẳng lẽ không cảm thấy làm bộ không biết tôi thì càng thông minh hơn một ít sao?"

"Tôi vẫn là câu nói kia, mặc kệ anh là người nào, anh không có chứng cớ để nói như vậy."

"Cô khẳng định tôi không có chứng cớ như vậy sao?"

Phùng Vân Thư sửng sốt, Lê Ngạn nói tiếp: "Vừa rồi người xuống lầu kia là vệ sĩ cô mướn đúng không? Cái này cô không trả lời cũng không quan hệ, chúng tôi rất dễ dàng có thể tra được, cô có chú ý tới vết thương trên tay anh ta hay không? Đó chính là chứng cớ, bởi vì vật đánh bị thương tay anh ta vẫn ở chỗ chúng tôi, chúng tôi chỉ cần nghiệm chứng DNA một chút là có thể chứng thực chuyện tôi nói có chính xác hay không."

"Phế vật!" Phùng Vân Thư hung hăng nói một câu.

Nhược Nạp cũng nghĩ Lê Ngạn là làm thế nào đoán được, vừa rồi người đi xuống kia che che lấp dấu, lại vừa lúc để cho Lê Ngạn thấy được vết thương trên tay, vẻ mặt khi Phùng Vân Thư nhìn thấy mình cùng Lê Ngạn, hiển nhiên là nhận ra, bà ta tự cho là thông minh muốn lấy cái này để giành quyền chủ động nói chuyện, dùng thân phận mà nói chuyện, không nghĩ tới đã hoàn toàn làm cho Lê Ngạn liên tưởng đến người sau lưng thuê người đả thương kia.

Nhưng Phùng Vân Thư vì sao phải làm như vậy?

"Là tôi đã coi thường các người, thật ra cái này chỉ là hiểu lầm, tôi cho người đi quán bar quan sát chỉ muốn hù dọa phóng viên, mới đầu bọn họ nghĩ mấy người là phóng viên, tôi không muốn bị lộ ra tin tức bất lợi cho tôi, tôi cũng không bảo bọn họ đả thương anh."

"Như vậy cô là thừa nhận thay Cố Thần Tường tìm người mượn bụng sinh con?"

Sắc mặt Phùng Vân Thư rất khó coi, nàng trầm mặc một hồi, xem Lưu Cường không hề lảng tránh vấn đề này, đành phải nói: "Chuyện này tôi cũng có chút xấu hổ, nhưng lúc ấy cũng là chuyện cô tình tôi nguyện, ai biết phụ nữ kia là người như thế này."

"Vì sao cô tìm người đi quán bar chỗ đó quan sát? Cô làm sao biết Lý Mai thường xuyên đi vào trong đó? Cho dù đi vào trong đó, cùng cô có quan hệ gì, cô sợ phóng viên từ nơi đó đào ra tin tức như vậy sao?"

"Tôi cùng Lý Mai ở nơi đó gặp mặt qua vài lần mặt, không hơn không kém."

"Cô tổng cộng thay Cố Thần Tường tìm bao nhiêu nữ sinh?" Lưu Cường xem Phùng Vân Thư cũng không phải thực thẳng thắn thành khẩn, liền tiếp tục hạ một liều thuốc mạnh.

"Chỉ một mình Lý Mai, đó là chồng tôi, anh nghĩ rằng tôi nguyện ý để cho ông ta ở bên ngoài tiêu dao khoái hoạt như vậy sao? Sinh không ra đứa nhỏ cũng không phải tôi nguyện ý, ông ta cũng dùng chuyện này áp chế tôi, làm cho tôi có khổ nói không nên lời." Phùng Vân Thư như chực khóc.

"Tôi nghĩ chúng ta nên thẳng thắn thành khẩn với nhau thì tốt hơn, dù sao hiện tại chính cô cũng là người đang ở bên trong hiểm cảnh. Theo chúng tôi nắm giữ cũng không chỉ có một mình Lý Mai, Mạnh Lệ, Quý Trình Trình, Vương Tiểu Phân, Khổng Á Nam chỉ sợ đều có chút quan hệ chứ?" Lê Ngạn nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!