"Phát hiện một thi thể, trong lòng mọi người khả năng còn nghĩ tới may mắn, mà nếu quả thật phát hiện cái thứ hai, hơn nữa lại là cách nơi hạ trại gần như vậy, ngươi cho rằng Mạnh Lệ cùng Khổng Á Nam còn có thể an an ổn ổn ngủ ở trong phòng nhỏ để cho cô ta xuống tay sao?"
"Có thể phát hiện cái gì không?" Bành Kiệt hỏi nhân viên kỹ thuật.
"Có mấy sợi tóc, phải đi về kiểm tra một chút, xem có thể lấy ra DNA tiến hành so sánh hay không, không phát hiện hung khí, cũng không có vật dụng tùy thân".
"Dựa theo Nhược Cẩm nói, lúc bọn họ đi ra ngoài tìm Quý Trình Trình thì gặp trận mưa rất lớn, hẳn là mặc áo mưa, nhưng xem trên người cô ta không có áo mưa, có lẽ hung thủ cũng biết áo mưa dễ dàng lưu lại chứng cớ vân tay cho nên đem áo mưa vứt bỏ, tôi cảm thấy hẳn là nên tìm kiếm xung quanh một chút, cô ta chắc chắn không đủ thời gian tiêu hủy hoặc là quăng đi đủ xa." Lê Ngạn nói.
Bành Kiệt gật gật đầu, lập tức an bài nhân viên tìm kiếm chung quanh.
"Anh xem cái chỗ màu sắc hơi thâm ở góc ống quần của cô ta là cái gì?"
Nhân viên kỹ thuật đã kiểm nghiệm đơn giản, nói: "Là vết máu."
"Dựa theo vị trí vết thương cùng phương thức tử vong của Vương Tiểu Phân, vết máu của cô ta có thể chảy đến vị trí này không?"
"Trên lý luận là không được, dựa theo vết thương mà suy đoán, vết máu hẳn là phun tung toé về phía trước, mà mặt trái thi thể lại hướng về phía trước, vết máu không có khả năng ở tại vị trí này."
"Vây có nghĩa có khả năng là vết máu của hung thủ?"
"Vậy phải trở về làm kiểm tra mới được."
"Lần này thi thể không bị chặt đầu, cũng không bị cắt đi hai tay, rốt cuộc là thời gian không đủ hay là có nguyên nhân khác?"
"Dựa theo 9 án trước đó đối chiếu, cô ta rất nghiêm khắc chấp hành hình thức của mình, nếu không có nguyên nhân đặc biệt, cô ta không có khả năng thay đổi."
"Sợ rằng chỉ có thể sau khi bắt được cô ta mới có thể biết nguyên nhân."
"Nếu không có gì cần lấy ra cùng kiểm nghiệm vật chứng hiện trường nữa, thì đem người chết đưa về đi." Bành Kiệt nói.
"Nơi này nếu cách chỗ mấy người Nhược Cẩm hạ trại không xa, hẳn là cách vách núi bên kia cũng sẽ không quá xa, chúng ta đi nhìn xem mấy người Nhược Cẩm có phát hiện gì không?" Huyền Mạc hỏi.
Lê Ngạn biết cậu ta vẫn lo lắng cho Nhược Cẩm nên cũng không có phản đối.
"Lão Bành, anh tuổi lớn, đường núi như vậy chỉ sợ anh sẽ ăn không tiêu, không bằng đi về trước đi, có phát hiện gì chúng tôi sẽ liên hệ với anh." Lý Bảo Phong nói.
"Cũng tốt, tôi mấy năm nay trái tim không tốt, đi theo mọi người nói không chừng sẽ kéo chậm tốc độ của mọi người, tôi để ấy người Tiểu Lý theo dõi nhà gỗ kia, sẽ không theo mọi người đi vách núi, mọi người chú ý an toàn, nhìn trời hôm nay như muốn mưa." Bành Kiệt không có miễn cưỡng, ông ta năm nay đã 59 tuổi, sang năm có lẽ về hưu, bởi vì tham dự qua nhiều án lớn trên phạm vi cả nước, nên lần này mới được Bộ sắp xếp đến tham dự điều tra cùng giám sát, là một gã cảnh sát lão thành, ông ta rất rõ ràng tác dụng cùng năng lực mình.
Lý Bảo Phong cùng đám người Lưu Cường được một người dẫn đường dẫn về hướng vách núi, đứng ở trên vách cao nhìn xuống phía dưới, chỉ nhìn thấy chạc cây mọc lan tràn cùng nước sông chảy xiết dưới núi.
"Xem nơi đó!" Nhược Nạp chỉ vào một chỗ dưới vách núi, ba bóng người nho nhỏ đang thong thả bước đi, hẳn là ba người Nhược Cẩm, hai võ cảnh đều mặc trang phục màu xanh lá mạ, ở trong thảm thực vật một màu xanh rất khó phát hiện, nếu không phải Nhược Cẩm mặc quần áo màu trắng có vẻ bắt mắt, chỉ sợ tất cả mọi người sẽ không chú ý tới bọn họ.
"Dùng bộ đàm liên hệ cùng bọn họ." Lý Bảo Phong nói.
"Số 9, số 9, tôi là số 1, nghe rõ trả lời, nghe rõ trả lời!!"
Sau vài lần gọi liên tục, mấy người Nhược Cẩm vẫn không trả lời, tất cả mọi người đều có loại dự cảm bất an.
"Lý cục, vì sao bọn họ không trả lời?"
"Không có khả năng bộ đàm bị trục trặc, tôi nghĩ bọn họ nhất định là gặp tình trạng gì đó."
"Chúng ta làm thế nào liên lạc được với bọn họ đây?"
"Không có biện pháp ở cự ly xa như vậy mà liên hệ cùng bọn họ, biện pháp duy nhất chính là đi xuống gặp bọn họ."
"Chúng ta người nhiều, cũng không cần thiết đều đi xuống, không bằng tôi cùng Hoài Đông mang theo bộ đàm đi xuống, sau khi gặp nhau thì liên hệ cùng mọi người." Lưu Cường nói.
"Tôi cũng đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!