"Thật ra suy đoán về anh, tôi không nắm chắc lắm, khá là chủ quan, bằng chứng quá ít, trong phòng anh treo bức màn màu xám bạc, sô pha màu xám bạc, thảm cũng màu xám bạc, trên người anh mặc là y phục màu xám bạc, chứng ngươi thích màu xám bạc.
Nói như vậy người thích màu sắc này là người cao nhã, khí chất trầm tĩnh, có vẻ hướng nội, hơn nữa thói quen nghề nghiệp của anh cùng miêu tả của anh hai về anh, tôi cảm thấy anh hẳn là thuộc loại người trầm ổn hướng nội, vui buồn không hiện ra trên mặt.
Mặt khác cửa sổ của anh hướng ra núi xanh xa xa, trên bàn anh bày thực vật xanh tươi, chứng minh anh yêu thích thiên nhiên, nhiệt tình yêu thích hòa bình, tấm lòng rộng lớn, hơn nữa chính nghĩa rất mạnh.
Cho nên khi anh lộ vẻ mặt ngưng trọng, thái độ nghiêm túc thậm chí buông tất cả sự vụ lập tức chứng tỏ đây là chuyện tuyệ đối nghiêm trọng, cho nên tôi mới có thể nghĩ đến những cái phía sau".
Lê Ngạn gật gật đầu nói: "Ý nghĩ của cô thực chính xác, hơn nữa quan sát rất tỉ mỉ, nhưng rõ ràng không có trải qua học tập chính thống, chỉ là dựa vào thiên phú của bản thân cùng giác quan thứ sáu mạnh hơn người khác, nếu rèn luyện nhiều hơn, tích lũy chút kinh nghiệm, hẳn là thám tử giỏi."
Huyền Mạc sờ trán nói: "Nhược Nạp, sao trước kia anh không phát hiện em hay nói thế nhỉ."
Lê Ngạn cùng Nhược Nạp nhìn nhau cười, Lê Ngạn nói: "Lát nữa cô có thể đem thứ mà bạn của cô gửi tới đưa cho tôi, tôi giúp cô nhìn xem?"
"Tôi còn chưa nói cho anh biết? Anh làm sao biết cô ấy gửi lại gì cho tôi?"
"Tôi là thám tử mà."
Xe đến bãi đỗ xe cục cảnh sát, có người đã chờ ở trước cơ quan, phía trước là một vị tầm trung niên khôi ngô cường tráng, nhìn thấy mấy người Lê Ngạn xuống xe, liền đi lại đón. Lê Ngạn thấp giọng nói: "Cô đoán ông ấy trước khi gia nhập cảnh sát thì làm gì?"
"Quân nhân." Nhược Nạp đáp.
"Là Lê tiên sinh sao?" Không đợi Lê Ngạn trả lời, người nọ đã lên tiếng: "Tôi là Lưu Cường tổ trọng án, anh có thể gọi tôi là lão Lưu."
"Xin chào, Lưu cảnh quan, tôi là Lê Ngạn, hai vị này là trợ thủ của tôi."
"Tình thế rất nghiêm trọng, cho nên mời anh đến trợ giúp cảnh sát." Có khả năng trước đó Lưu Cường cũng chưa gặp qua loại sự tình này, cho nên hắn tìm từ cùng thái độ có vẻ nghiêm cẩn tới mức cứng ngắc.
"Tôi đã rõ, chúng ta có thể lập tức tập trung công tác, không cần khách sáo nhiều." Lê Ngạn nói.
Lưu Cường như trút được gánh nặng: "Tôi có thể nói qua về vụ án cho anh nghe. Từ tháng 1 năm nay cho tới giờ, ở thành phố J, thành phố T cùng với một ít địa khu quanh thân liên tiếp xảy ra án giết người, bởi vì cảnh sát chúng tôi khi xử trí án phân chia khu vực, cho nên ngay từ đầu án này không có liên hệ cùng một chỗ, thẳng đến buổi sáng hôm nay phát sinh án này."
"Là phát sinh ở chỗ giao giới hai nơi?"
Lưu Cường liếc mắt nhìn Lê Ngạn một cái, Nhược Nạp nghĩ xem ra hắn nói đúng rồi.
"Đúng, bởi vì chỉ có phát sinh ở địa phương quản hạt tồn tại khác nhau, án mới có thể báo đến cấp ngành cao nhất, chính là văn phòng tỉnh, văn phòng tỉnh có quyền chọn đọc tài liệu về hồ sơ vụ án để hiểu biết tình huống, dưới tình huống như vậy, án kiện cấp huyện thành phố mới tập hợp cùng một chỗ, làm cho chúng tôi phát hiện chỗ không bình thường trong đó.
Nhưng mà bởi vì thi thể không nguyên vẹn, hơn nữa không có thứ gì có thể chứng minh thân phận, cho nên chúng tôi chỉ có thể dựa theo thứ tự mà gọi các cô ấy."
"Không nguyên vẹn? Như trên báo chí nói là tách rời?"
"Anh chú ý tới báo chí về cái này?"
"Đúng, tôi rất chú ý những tin tức vài huyện thị gần đây, nhất là án giết người, về mấy án này tôi đều cắt từ báo ra".
"Vậy là trước khi chúng tôi nghĩ tới, anh đã cho rằng bọn họ là có liên hệ?"
"Nên nói về vụ án trước, cái này chúng ta có thể thảo luận sau."
"Được rồi, tôi nghĩ phóng viên này ngay từ đầu chỉ muốn tung tin giật gân, thật ra người chết số một cùng số hai chỉ thiếu đầu, những xác khác coi như đầy đủ hết. Người chết số ba, số bốn trừ bỏ bị chặt đầu ra còn bị chặt đi hai tay, số năm, số sáu mới đúng là tách rời, bất quá những người bị hại này chỉ có đầu là không có phát hiện, bộ phận khác bị tách rời đều vứt ở những nơi không xa."
"Có thể nói cho tôi biết những gì mà các anh biết về án này được không?"
"Trên thời gian cơ bản một tháng một lần, toàn bộ thiếu đầu, người bị hại toàn bộ là cô gái tuổi chừng hai mươi tới hai hai, không có dấu hiệu xâm phạm, không bị cướp tài sản."
"Tính chất chung cũng không thiếu, nhưng hẳn là vẫn còn."
"Theo hiểu biết của chúng tôi, anh từng thông qua bức họa tâm lý phạm tội giúp cảnh sát phá qua mấy án, cho nên chúng tôi mời anh đến, hy vọng có thể cung cấp những mô tả về hành vi phạm tội."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!