Chương 14: Tử vong lại hiện

"Chị Lý Mai..." Vương Tiểu Phân ở trong mưa lớn tiếng la lên, đột nhiên ở trên một thân cây nhìn thấy một miếng vải màu lam, rất giống là của Lý Mai. Tiểu Phân vội chạy tới xem đến tột cùng là cái gì, lại hoảng hốt thấy phía trước cách đó không xa, một cái bóng người mơ hồ chợt lóe mà qua.

"Chị Lý Mai, là chị sao?" Vương Tiểu Phân không kịp gọi đồng bạn chung quanh, chạy đuổi theo bóng người phía trước, lại ở trong bất tri bất giác cách mọi người càng ngày càng xa.

"Mưa quá lớn, chúng ta nên đi về trước đi, vạn nhất gặp phải đất đá trôi, chúng ta đều không trở về được" Cố Thần Tường ở trong mưa hướng về phía mọi người hô, ông ta nhìn quanh một vòng, lại phát hiện Tiểu Vũ vẫn đi theo bên người mình đã không thấy .

"Nhược Cẩm, cô nhìn thấy Tiểu Vũ không?"

"Không có, mưa quá lớn, anh tìm xem anh ta, tôi đi kêu mấy người Á Nam, chúng ta đi về trước đi".

"Được!"

Cố Thần Tường hướng về mặt sau một gốc đại thụ che trời tìm, nhìn thấy Tiểu Vũ cùng Mạnh Lệ đang đứng ở nơi đó.

"Hai người đang làm cái gì!" Cố Thần Tường hô một tiếng.

"Cố tổng, anh tựa như thực sợ hãi, anh đang lo lắng cái gì? Chúng tôi cùng một chỗ có khả năng cái gì?" Mạnh Lệ vẻ mặt cổ quái nhìn Cố Thần Tường.

Lúc này Khổng Á Nam từ phía sau Mạnh Lệ đi ra, khó hiểu hỏi: "Làm sao vậy?"

"Không có gì? Tôi xem mưa càng lúc càng lớn, vạn nhất phát sinh đất đá trôi thì hỏng mất, không bằng đi về trước, chờ mưa nhỏ chút thì lại đi tìm" Cố Thần Tường hơi có vẻ xấu hổ nói.

Khổng Á Nam có chút kỳ quái lẩm bẩm cái gì đó, Nhược Cẩm cũng đã đi tới hỏi: "Có nhìn thấy Tiểu Phân hay không? Tôi không tìm được cô ta".

"Không có, em đã khá lâu không nhìn thấy bạn ấy, em nghĩ bạn ấy cùng một chỗ với chị chứ?" Khổng Á Nam hoảng sợ, vội nói.

"Vậy làm sao bây giờ?" Cố Thần Tường hỏi một câu.

Nhược Cẩm ánh mắt sắc bén nhìn hắn một cái, lão tổng ở công ty quản hơn một ngàn người, lúc này giống như một phụ nữ vô dụng, mệt hắn có một bề ngoài thành thục ổn trọng.

"Lại đi tìm đi, theo đường chúng ta đến đây, cô ta có lẽ là khi ở trên đường đã lạc cùng chúng ta" Tiểu Vũ nói, mái tóc đen ướt đẫm dán lên trên khuôn mặt trắng nõn, một đôi con ngươi đen láy cùng ánh mắt trong sáng, gợi cảm mê người nói không nên lời.

Nhược Cẩm gật gật đầu, ý bảo mọi người đi trở về.

Ở trước nhánh cây Tiểu Phân dừng lại, đoàn người thấy được thứ mà Tiểu Phân nhìn thấy, đó tựa như là một mảnh vải màu lam của Lý Mai xé xuống.

"Tiểu Phân nhất định là nhìn thấy thứ này, nghĩ có khả năng Lý Mai ở chỗ này, cho nên mới rời khỏi chúng ta".

"Chúng ta hướng bên đó đi một chút, nói không chừng có thể tìm được bọn họ".

Khổng Á Nam nói xong liền hướng phía đó đi tới, còn lại đều theo sát sau tìm kiếm chung quanh.

"A..." Một tiếng kêu thê lương mà tràn ngập sợ hãi chợt vang lên, đâm xuyên qua màn mưa thật dày cùng tầng tầng cây lá, làm cho tim mỗi người đều tựa như thót lên.

"Là giọng Á Nam" Mạnh Lệ trước hết từ trong kinh ngạc hoãn thần lại.

"Mau, đi xem là chuyện gì!" Nhược Cẩm đưa tay bẻ gẫy một cành cây che ở trước mặt, tốc độ cực nhanh, lực lượng to lớn làm cho Cố Thần Tường đi theo phía sau cũng không khỏi hoảng sợ.

Đi tới bên người Khổng Á Nam, chỉ thấy nàng vẻ mặt hoảng sợ, toàn bộ gương mặt trắng không có một tia huyết sắc, hai tay che miệng lại, Nhược Cẩm liên tục gọi vài tiếng cô ta đều không có phản ứng. Theo tầm mắt nàng, mọi người nhìn về phía trước, chỉ thấy ở một chỗ trũng bùn đất lầy lội, một khối thi thể không có đầu rõ ràng nằm ở trong nước bùn cùng lá rụng.

Nhược Cẩm nhất thời sợ tới mức lui về phía sau vài bước, Mạnh Lệ lúc ấy đã hôn mê bất tỉnh, Cố Thần Tường cùng Tiểu Vũ đành phải làm gan đi về phía trước nhìn nhìn, hơi tới gần một chút, mùi máu tươi gay mũi hỗn tanh tưởi đập vào mặt mà đến, hai người không khỏi ghê tởm muốn ói.

"Là... là... có phải là Tiểu... Phân... hay không…" Thanh âm trống rỗng của Khổng Á Nam truyền đến.

Nhược Cẩm nghĩ đây cũng không phải biện pháp, đành phải ngừng thở, hướng thi thể nhìn lại, cũng không khỏi kinh ngạc phát hiện, thi thể nọ tựa như cũng không phải Tiểu Phân, tuy rằng vóc người cùng hình thể đều không sai biệt lắm.

"Á Nam, đây giống như không phải Tiểu Phân, quần áo không đúng, nàng hôm nay khi ra khỏi nhà mặc là quần jeans, không phải là đồ thể thao".

Khổng Á Nam run rẩy đi về phía trước, muốn nhìn rõ quần áo của thi thể đang bị bùn đất bao trùm kia, chờ thấy rõ ràng, lại lảo đảo một cái ngã ngồi ở trên đất, dùng thanh âm không như là chính mình nói: "Đó... đó là Trình Trình!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!