Chương 9: (Vô Đề)

Sáng sớm ngày hôm sau , Sắc Vi xuống dưới lầu " Ba mẹ, chào buổi sáng . "

Trong phòng khách ba đang ngồi đọc báo , mẹ ở bên cạnh pha trà , ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ vào trong căn phòng khiến cho hình ảnh trước mắt trở nên ấm áp , yên bình . Trong lòng Sắc Vi cảm thấy rất hạnh phúc , loại cảm giác này thật tốt .

Cố Hạo Vũ đang đọc báo nghe thấy tiếng của con gái , ngẩng đầu lên cười nói " Sắc Vi , hôm nay là ngày cuối tuần, sao không ngủ thêm một chút . "

Sắc Vi ngáp một cái , lười biếng ngồi vào sô pha "Hôm nay con định đi dạo phố . Mẹ , Tiểu Liệt còn chưa dậy sao ? Lại làm sâu ngủ rồi . "

Thẩm Khanh nhìn Sắc Vi rồi nhíu mày oán trách nói " Xem tướng ngồi của con kìa , nếu có người ngoài nhìn thấy thì làm sao , không có chút e lệ nào hết ."

Nói xong , động tác ôn nhu rót trà đưa cho ông xã đang ngồi bên cạnh " Tiểu Liệt đã dậy từ sớm , theo chú Nam chạy bộ buổi sáng rồi . " Dứt lời , ánh mắt phiền muộn nhìn về phía Cố Hạo Vũ " Ông xã , em càng ngày càng không hiểu đứa nhỏ này , trước kia ngày nào cũng phải thúc dục ba lần bốn lượt mới chịu xuống giường . Một tháng trở lại đây , bỗng nhiên thay đổi kỳ lạ , mỗi buổi sáng chịu khó dậy sớm cùng A Nam đi chạy bộ buổi sáng , thật sự là rất kỳ lạ .

Ông xã , có khi nào anh đồng ý nguyện vọng gì của Tiểu Liệt không ? "

Cố Hạo Vũ gấp tờ báo lại , bưng ly trà lên mũi ngửi ngửi một chút rồi mới uống một ngụm " Thằng bé chịu khó cũng tốt , anh cảm thấy Tiểu Liệt hiện tại so với trước kia nghe lời hơn , đây là hiện tượng tốt , bà xã em đừng suy nghĩ nhiều ." Nói xong, ánh mắt không lưu dấu vết nhìn về phía Sắc Vi liếc một cái . Đáng tiếc Sắc Vi có chút không để ý , nên không có phát hiện ra ánh mắt này , ngược lại ở trong lòng thầm than:

không hổ là ba của cô , tư thế bưng trà thật sự là tao nhã phi phàm , nhìn qua cũng khiến cho người ta tâm hồn xao động . Trong lòng suy nghĩ một chút , tầm mắt ở trên người mẹ chuyển động , đột nhiên vẻ mặt háo sắc nhìn chằm chằm Cố Hạo Vũ nói .

" Ba ba , ba đã đến tuổi này mà còn bảo dưỡng tốt như vậy , chậc chậc, khắp người đều tỏa ra sức quyến rũ của người đàn ông nha . Mẹ , mẹ phải cẩn thận , ba như vậy đi ra ngoài có thể hấp dẫn một đoàn cô gái xinh đẹp . Huống chi ba còn có tiền , có sức quyến rũ , có địa vị , có nội hàm , đốt đèn lồng đều khó tìm thấy , cho dù là cô gái tuổi trẻ cũng hận không thể lại gần ấy chứ ."

Lời này vừa nói ra , Cố Hạo Vũ tầm mắt đảo qua cười như không cười nhìn Sắc Vi , Thẩm Khanh nghe vậy cũng cười để ấm trà xuống, một chút nguy cơ cũng không ý thức cười nói :

" Con bé kia , sáng sớm tinh mơ như thế nào đã trêu trọc ba ? Cái gì mà có tiền , có sức quyến rũ , có địa vị , có nội hàm , hóa ra mẹ gả cho ba con là kiếm được một món lớn à ? "

Haizzz , mẹ thật không có chút ý thức nguy cơ gì cả , Sắc Vi trong lòng thở dài , vẻ mặt đùa cợt ôm lấy cánh tay Thẩm Khanh làm nũng nói :

" Đúng nha , mẹ người đúng là làm ăn có lời nha , người ta nói đàn ông bốn mươi như bông hoa , ba bây giờ là bông hoa thời kỳ nở rộ nha , ướt át kiều diễm như thế kia cơ mà . Mẹ , mẹ cần phải để ý nhiều một chút, bên ngoài rất nhiều ong bướm đều mơ ước đóa hoa này đấy . "

Sặc , Cố Hạo Vũ ngồi bên kia đang uống trà , thiếu chút nữa thì phun hết ra ngoài . Vội ho một tiếng , rồi quay sang nhìn Sắc Vi cười : " Sắc Vi , con nói xem có con ong bướm nào mơ ước ba nào ? "

Sắc mặt Sắc Vi lúng túng , buông Thẩm Khanh ra , nhìn nhìn vẻ mặt mẹ mình làm bộ dạng do dự như muốn nói lại thôi . Nhìn bộ dáng con gái như vậy làm cho Thẩm Khanh thấy hiếu kỳ kéo Sắc Vi đến bên người , cười nói "Đúng vậy , con thành thật khai báo xem có bao nhiêu ong bướm ? Xác định tốt số lượng xong nói ẹ , mẹ dùng thuốc diệt côn trùng tiêu diệt hết . "

Tiêu diệt ? Sắc Vi trong lòng suy nghĩ , mẹ người chỉ biết nói , đến khi mọi chuyện xảy ra mẹ chạy trốn so với con thỏ còn nhanh hơn .

Đón nhận ánh mắt của ba mẹ , Sắc Vi bày ra vẻ mặt " Nói ra chớ có trách con " , hấp háy cái mũi nhỏ giọng nói . " Con cảm thấy dì Trần nhìn ba bằng ánh mắt rất kỳ quái , giống như con chuột thấy gạo vậy , hận không thể đem ba nuốt vào trong bụng , thực khủng bố !"

" Dì Trần ? "

Thẩm Khanh sửng sốt, lập tức bỗng nhiên tỉnh ngộ : " Lily ? "

Cố Hạo Vũ ánh mắt cũng lóe lóe , nâng chung trà lên , khóe miệng cũng là chậm rãi nâng lên . Tầm mắt quan sát vẻ mặt của vợ " Điều đó không có khả năng " , khóe miệng lại thu vào , khẽ thở dài . Tầm mắt vừa chuyển dừng ở trên mặt Sắc Vi , trong mắt hiện lên một chút thâm ý , con gái xem ra đã thông suốt , muốn bắt đầu phản kích , không biết đứa trẻ này có thể làm được đến đâu ?

" Không thể nào , Sắc Vi có phải hay không nhìn nhầm . Dì Trần qua lại với nhà chúng ta hơn năm năm , luôn xem con như cháu gái của mình . Bảo bối , có hay không nhầm lẫn gì ? "

Thẩm Khanh không cần suy nghĩ , ngay lập tức phủ nhận lời nói của Sắc Vi . Thẩm Khanh tính tình hòa nhã , bình thường không thích ra ngoài , lại không giao thiệp rộng , cho nên bạn bè rất ít . Năm năm nay , Trần Lỵ Hoa là người bạn thân thiết nhất của Thẩm Khanh cho nên Thẩm Khanh đối với Trần Lỵ Hoa tin tưởng 100% . Vì thế , sau khi nghe Sắc Vi nói xong liền cảm thấy hoang đường , theo bản năng phủ quyết chuyện này .

Sức quyến rũ kinh người của ông xã mọi người đều biết , Lily lúc trước cũng cùng mình nói qua việc này , muốn mình cẩn thận nữ nhân bên ngoài , một người đã từng nhắc nhở mình về chuyện này làm sao cho thể mơ ước đến ông xã của mình . Thẩm Khanh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này có thể xảy ra .

Sắc Vi nhíu mày , hai tay khoanh trước ngực , nhún nhún vai từ sô pha đứng dậy , hoàn toàn thất vọng : " Mẹ , sao mẹ lại kích động như vậy , nếu mẹ không tin thì thôi , dù sao con cũng chính là tùy tiện nói thôi ."

Nói xong đi ra phòng khách gọi " A Hồng , giúp tôi chuẩn bị bữa sáng , tôi muốn uống cháo hoa cùng dưa muối . "

Đi đến bàn ăn , Sắc Vi khóe miệng âm lãnh cười, xem ra năm năm nay Trần Lỵ Hoa đã tốn không ít công sức lừa mẹ giỏi đến như vậy , khiến mẹ hoàn toàn tin tưởng vào dì ta . Sự tin tưởng của mẹ đối với Trần Lỵ Hoa như vậy, làm sao dì có thể xuống tay như thế được ? Bằng mọi cách cố gắng tiếp cận gia đình của tôi , làm ra vẻ nhiệt tình , quan tâm chúng tôi dần dần trưởng thành , mua cho tôi nhiều quà như vậy, cuối cùng lại đẩy người tin tưởng dì nhất xuống dưới địa ngục , sao dì có thể độc ác đến như vậy ?

Hai tay gắt gao nắm thành nắm đấm , hàm răng cắn chặt vào nhau , ánh mắt nhìn xuống bàn như có thể xuyên qua xuống dưới sàn . Trần Lỵ Hoa, dì như vậy , tôi sao có thể buông tha cho dì , sao có thể bỏ qua cho dì đây .

"Tiểu thư, cháo đến đây ! " A Hồng bưng tô cháo nóng hầm hập chậm rãi đến gần , mùi thơm thanh mát bay vào trong mũi, cầm lấy thìa , nhẹ nhàng quấy, Sắc Vi thản nhiên liếc mắt một cái " Cho tôi một ly sữa ấm "

" Vâng , tiểu thư. "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!