Chương 39: Bữa Tối

Nhà hàng Mario là một nhà hàng Pháp, Sắc Vi đến Mario vào lúc 6h10, nhân viên phục vụ sau khi hỏi tên cô thì dẫn cô đến một bàn bên cạnh cửa sổ,

Cung Chiếu Úy đã chờ sẵn ở đây từ lâu.

" Sắc Vi, hôm nay em rất đẹp." Vị trí gần cửa sổ vừa vặn có thể nhìn thấy rõ phong cảnh ngoài phố, giai điệu nhạc trôi nổi nhẹ nhàng bên tai, đối diện là một chàng trai anh tuấn ôn nhã, không thể không nói, không khí đêm nay có bao nhiêu là lãng mạn.

"Cám ơn." Được Cung Chiếu Úy khen ngợi, Sắc Vi không biết vì sao hai gò má ửng hồng, "Anh cũng rất tuấn tú!"

Cung Chiếu Úy hôm nay mặc một bộ tây trang áo khoác màu nâu, bên trong là áo sơmi màu đen, mái tóc nâu xõa tung tự nhiên, không thể không nói anh thật sự là có dáng người trời sinh, vô luận mặc quần áo gì đều có thể tạo ra một loại khí chất độc đáo, cứ như tùy ý mà mặc vào, cũng làm cho người ta có một loại cảm giác tùy ý mà bình yên.

Cung Chiếu Úy mỉm cười, chậm rãi ngồi dậy, mở thực đơn ra, "Muốn ăn cái gì? Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện?"

"Được."

Hai người nhìn nhau cười, rồi đều tự chọn món ăn mà chính mình thích, ngoài cửa số bầu trời bắt đầu chuyển màu về đêm, thời gian như mùi hương trôi nổi ngang qua, Sắc Vi nghĩ vẩn là nên lấy lọ nước hoa đã chuẩn bị sẵn trong túi xách lấy ra trước, "Cung tiên sinh..."

" Gọi tôi A Chiếu được rồi." Cung Chiếu Úy đánh gãy lời của cô.

Sắc Vi ngẩn ra, nhấp hé miệng, cười gật đầu, "A Chiếu." Sau đó cầm trong tay cái lọ nước hoa đưa qua, "Cho anh, đây là lọ nước hoa anh muốn."

Cung Chiếu Úy duỗi tay nhận lấy lọ nước hoa, rồi mở cái hộp đã được gói gọn tinh tế, từ bên trong lấy ra một lọ thuỷ tinh nho nhỏ, nhất thời làm cho mắt anh sáng lên.

Nhẹ nhàng mở nắp bình, anh thành thạo từ trong túi quần lấy ra một chiếc khăn lụa trắng tuyết, bày ra trên mặt bàn, hơi hơi trút miệng bình xuống, một giọt chất lỏng trong suốt rơi trên khăn lụa, rồi anh đậy nắp lọ lại, cầm lấy khăn lụa ở không trung nhẹ nhàng vung lên, con ngươi xinh đẹp màu hổ phách tự nhiên khẽ nhắm lại, cằm khẽ nhếch, giống nhau hưởng thụ bàn hô hấp . Động tác tao nhã mà tự nhiên, biểu lộ sự chăm chú mà thành kính.

Sắc Vi biết đây là một loại phương thức phẩm hương từ xưa, ngày nay khoa học kỹ thuật phát triển, loại phương thức phẩm hương cổ xưa có rất nhiều người đã không còn dùng đến nữa, Gass nổi tiếng về nước hoa, Sắc Vi đã từng đến Gass du lịch, trên đường đi cô vô tình thấy một cửa hàng nước hoa cổ, một ông cụ hương sư ở cửa hàng đã làm như vậy. Thần sắc thành kính mà còn nghiêm túc, tự nhiên mà chuyển động, trong sự lưu chuyển của không khí trong khoảnh khắc mà phân tích ra thành phần nước hoa, đây thật sự là rất giòi

Sắc Vi mắt cũng không nháy mà nhìn chằm chằm Cung Chiếu Úy, chỉ thấy Cung Chiếu Úy lông mi nồng đậm thon dài run nhè nhẹ, thần sắc chăm chú đến cực điểm, nhanh chóng lấy ra sổ tay cùng bút máy từ trong túi quần, trong miệng thì thào tự nói, rồi bắt đầu nhanh chóng viết lên sổ tay, "Tiểu hồi hương, hoa hồng, cây phật thủ cam, bạc hà... Không đúng, là sơn chi hoa..."

"Bạch Xạ Hương... Quảng Hoắc hương... Còn có cái gì nữa ?"

Cung Chiếu Úy giống như tiến vào một loại cảnh giới khác, trong tay cầm khăn lụa, nhẹ chau mày, trong mắt hiện lên một chút suy tư, trong miệng thì thào tự nói, tay phải cầm chiếc bút máy thần kỳ ghi vội lên giấy, viết xuống tên khoa học của các loại hương liệu. Mà ngồi đối diện anh là Sắc Vi với vẻ mặt tràn ngập ngạc nhiên, bên tai là âm nhạc cùng bầu trời đêm tuyêt đẹp bên ngoài, giờ này khắc này trong mắt cô chỉ vì hành động của chàng trai này mà si mê, nghe được trong miệng anh nói ra một cái tên, mà đáy lòng cô càng kinh ngạc.

"Quảng Hoắc hương... Còn một loại nữa là gì đây ? Đến tột cùng là thiếu một chút gì?" Cung Chiếu Úy suy tư cau mày, giống như thì thầm tự nói một mình nơi vắng người. Đáy lòng Sắc Vi sớm đã kinh hãi không thôi, tim đập như trống đánh, anh dường như đã đoán ra được phương thức phối của cô , nếu không phải có hai loại mùi dung hợp sau đó sinh ra biến hóa, mà lẫn lộn thì không chừng anh có thể đem phương thức phối phân tích ra ngay tại đây.

Trời ạ —— không hổ là August, không hổ là nước hoa đại sư quốc tế tương lai, quả nhiên danh bất hư truyền, giờ khắc này Cung Chiếu Úy ở trong mắt Sắc Vi tràn ngập mị lực cùng hào quang , nhìn thấy nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của anh, cô nhịn không được muốn mở miệng vì anh mà nói ra điểm nghi hoặc, nhưng cuối cùng, cô vẫn là đem lời muốn nói trong miệng nuốt trôi xuống, cô tuyệt đối không thể dễ dàng bại lộ bí mật của chính mình được.

Cung Chiếu Úy trầm ngâm nửa ngày, cũng không có đoán ra mùi hương cuối cùng, hai tròng mắt của anh tỏa sáng tràn ngập hứng thú, càng không ngừng ép chiếc khăn lụa trong tay, bút máy càng không ngừng trên mặt giấy, anh giống như tiến vào thế giới của riêng mình, tạm thời quên mất sự hiện diện của Sắc Vi, quên rằng chính mình đang ở chỗ nào. Sắc Vi cũng không nói một lời, mà tự rót thêm nước chanh vào ly cho mình, bất động thanh sắc mà quan sát anh.

Thẳng đến khi người phục vụ viên đẩy toa ăn đi tới, Cung Chiếu Úy mới giật mình tỉnh ngộ ngẩng đầu, nhìn người phục vụ liếc mắt một cái, liền cất khăn lụa cùng nước hoa, khôi phục biểu tình tao nhã trên khuôn mặt, đợi phục vụ viên bày đồ ăn lên, hắn nâng chén rượu lên thần sắc mang theo vài phần câu nệ, "Thật có lỗi, là tôi quá nhập tâm, lọ nước hoa này, phối rất tốt, tươi mát mang theo chút ngọt, thanh nhã mà không chát, tựa như tuổi mười sáu mười bảy của thiếu nữ, nhưng cũng có sự thành thục nữ tính quyến rũ, quả thật là rất tuyệt. Bất quá mặc dù rất tốt, nhưng lại vẫn là không đủ hoàn mỹ, chắc hẳn hương sư đối với phối phương của chính mình cũng không đủ hài lòng."

Sắc Vi có chút sợ hãi, Cung Chiếu Úy có thể xuyên qua một lọ nước hoa mà nhìn thấu nhiều điều như vậy, cô nhanh chóng thu hồi cảm xúc của chính mình, nháy mắt mấy cái, "Không sao." Lập tức nghịch ngợm cười, "Kia A Chiếu, anh cảm thấy thêm cái gì sẽ làm nó càng hoàn mỹ ?"

Cung Chiếu Úy nhíu mày, ý vị thâm trường nhìn về phía Sắc Vi, "Này cần phải nghe xem bản thân vị hương sư kia muốn điều phối ra mùi hương như thế nào, tôi cũng không thể tự mình cho ý kiến được. Sắc Vi, cô đối với nước hoa hiểu biết quả nhiên rất sâu sắc, hay là cô chính là người điều phối ra lọ nước hoa này?"

Tim Sắc Vi đập mạnh một cái, vẻ mặt vui vẻ che miệng nói, "Ôi, A Chiếu anh thực hài hước, tôi mà là điều phối hương tôi lập tức sẽ bái anh làm thầy, không bao giờ…đi học ở trường nữa ."

Cung Chiếu Úy nâng chén rượu lên, mỉm cười, "Thì ra là tôi đã đoán sai, chẳng qua là Sắc Vi không đi học, đó cũng không phải là hành vi của cô gái ngoan nha."

Sắc Vi nhíu mày, không cam lòng yếu thế nói, "Đúng đúng, cùng một người con trai xa lạ đi ra ngoài ăn cơm, cũng không phải là hành vi của cô gái ngoan."

"Ha ha ha ha ha!" Cung Chiếu Úy nhất thời nở nụ cười sung sướng, lập tức nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinh đẹp của Sắc Vi, hình dáng điềm đạm đáng yêu, "Thì ra ở trong lòng Sắc Vi, tôi vẫn còn là một người con trai xa lạ, thật khó khăn mà."

"Phốc xuy..." Sắc Vi cười ra tiếng, trêu chọc nói, "A Chiếu, anh trêu trọc tôi rồi , anh yên tâm, hiện tại anh đã thành một người con trai xa lạ thăng cấp rồi, trước lạ sau quen, đây chính là lần thứ 2 chúng ta gặp mặt phải không ?"

"Trước lạ sau quen, Sắc Vi chính là em tự mình thừa nhận tôi là bằng hữu ?" Cung Chiếu Úy cắn chặt không buông, trêu tức nói.

"Ừ được." Sắc Vi gật đầu như giả tỏi, cầm lấy đồ ăn, cười đến bả vai run, "Ăn cơm, ăn cơm."

Một bữa cơm ăn mà có thể ăn vui vẻ mà thoả mãn như vậy, Cung Chiếu Úy phong độ nhẹ nhàng, ngôn ngữ hài hước, Sắc Vi thường thường cố tình trêu chọc một hai câu, hai người tôi tới anh đi, vừa ăn vừa nói, đợi đồ ăn dùng cơm, cơm nước no nê, vừa nhìn lại thời gian đã đến tám giờ , một bữa cơm hai người lại dùng hết hai giờ, mà lại vẫn còn vài điều chưa nói hết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!