August.
Sắc Vi kinh ngạc nhìn người con trai đang mỉm cười trước mặt mình, cảm thấy mình thất lễ, liền thu lại cảm xúc ra vẻ nghi hoặc nói, " Anh là một điều hương sư (nhà sáng chế nước hoa) ? August là đại danh của anh?"
"Không sai." Cung Chiếu Úy gật đầu.
Hai người đứng bên cạnh vườn hoa hồng, ánh trăng trên cao chiếu lên trên người bọn họ , mặc dù Sắc Vi đã cố gắng khống chế cảm xúc, nhưng vẫn nhịn không được hô to, "Giỏi quá! Vậy anh đã điều chế được loại nước hoa nào? Hiện tại đã có mặt trên thị trường chưa?" Nói xong rồi bước vài bước, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh vườn hoa, đáy lòng nhanh chóng bắt đầu tự hỏi, năm nay là 2001, cái tên August vừa mới vừa xuất hiện ở Châu Âu , còn chưa nổi tiếng ở ngoài nước, thế giới vô kì bất hữu (không có gì lạ), ở chỗ này cô lại có thể bất ngờ gặp anh ta.
Làm sao bây giờ?
Phải nắm chắc cơ hội làm bằng hữu với anh ta sao?
Gặp Sắc Vi ngồi trên ghế, Cung Chiếu Úy mỉm cười, rồi đi tới ngồi cạnh Sắc Vi , "Trước mắt, trong nước còn chưa tiêu thụ. Chỉ cần cô nói cho tôi biết nước hoa hôm nay cô dùng là do ai điều chế, tôi liền cho cô một lọ do chính tôi điều chế, như thế nào?"
Sắc Vi nhíu mày, cúi đầu ngửi chỗ cổ tay, hương thơm nhàn nhạt lượn lờ trước mũi, cô nhịn không được nói, "Anh rất tò mò."
"Tôi là một điều hương sư, tôi nghĩ cô hẳn là hiểu được tôi đối mùi thơm vô cùng cùng nhạy cảm, theo góc độ chuyên nghiệp mà nói, loại nước hoa hôm nay cô dùng có hương thơm rất độc đáo mới lạ, thập phần đặc biệt, rất có giá trị để nghiên cứu." Cung Chiếu Úy trả lời nửa thật nửa đùa, hít thở nhẹ nhàng, từ trong không khí ngửi được hương thơm đã làm cho anh kinh hỉ, anh không thể chê là mùi hương này, nó rất đặc biệt, có thể kích thích mẫn cảm của anh.
Lúc này anh nhớ rõ khung cảnh khúc hành lang khi nãy, cái khoảng khắc ngửi được mùi hương như có như không này, khiến tinh thần thoải mái, đủ để cho anh cả đời khó quên.
Chỉ tiếc, linh cảm phù dung sớm nở tối tàn, anh còn chưa kịp ghi nhớ lại liền biến mất .
Nghe được đánh giá như vậy Sắc Vi suýt nữa nhịn không được muốn cười, nhất là còn đến từ August nổi tiếng gần xa đánh giá, cô không khỏi nhếch môi cười, nhìn về phía Cung Chiếu Úy chân thành nói, "Cám ơn, lọ nước hoa này là quà sinh nhật mà bằng hữu tặng cho tôi, về phần thân phận của cô ấy, thật xin lỗi, tôi không tiện nói ra."
Cung Chiếu Úy hơi hơi híp mắt, khoảng khắc Sắc Vi tươi cười, anh không khỏi có chút hoảng hốt.
Chỉ tiếc nụ cười ấy cũng như linh cảm của anh, lướt qua tức thì, Sắc Vi liền thu hồi nụ cười, đứng dậy, lễ phép gật đầu, "Thật có lỗi, tôi cáo từ trước ."
"Cô có thể đem kia bình nước hoa chuyển cho tôi được không?" Cô vừa đi một bước, Cung Chiếu Úy đột nhiên mở miệng, "Vô luận cô muốn cái gì, tôi cũng trao đổi."
Nghe thế, trong lòng Sắc Vi hơi hơi kinh ngạc, cô hưng trí nhìn Cung Chiếu Úy, hỏi lại, "Vô luận tôi muốn cái gì?"
"Chỉ cần tôi có thể trả tiền ." Cung Chiếu Úy nghiêm túc nói, anh cũng không hiểu vì sao bản thân mình đối với mùi thơm kia lại chấp nhất như vậy, một tính tốt cho một điều hương sư, nghiên cứu cùng tìm tòi mùi hương không bao giờ ngừng lại , cũng là vì có được tính tò mò này, anh mới có thể liên tục tìm được những linh cảm mới mẻ, sáng tạo ra nhiều tác phẩm mới.
Đêm khuya tại vườn hoa yên tĩnh, hai người đứng đối diện nhau cạnh chiếc ghế, gió nhẹ lướt qua những bông hồng trong vườn, trên bầu trời có những ngôi sao đang lấp lánh. Bên tai còn có thể nghe thấy những tiếng cười vui cùng âm nhạc truyền tới, ánh đèn mờ ảo, trên ban công tầng hai Lâm gia, một thân ảnh thon dài cầm một cái ly có chất lỏng màu đỏ bên trong, giấu mình trong bóng tối, tay phải của anh để trong túi quần, lẳng lặng đứng trên ban công, mặt không chút biểu cảm nhìn một nam một nữ dưới lầu đang đứng trong vườn hoa.
"Tốt! Tôi muốn tác phẩm của anh, chỉ cần về sau anh điều chế ra nước hoa, tôi muốn mỗi loại một lọ, do chính anh tự điều chế ." Trong vườn hoa, Sắc Vi tựa tiếu phi tiếu nhìn Cung Chiếu Úy, chậm rãi nói ra điều kiện của mình.
Cung Chiếu Úy nghe thế, trong mắt xẹt qua một tia kỳ dị, nhưng lập tức nhe răng cười, không chút nào keo kiệt nói, "Được."
"Cái kia tôi đưa anh như thế nào?" Một lọ đổi lấy việc sợ hữu tất cả các loại nước hoa của August, mà còn là tự mình điều phối , giao dịch như vậy chỉ có ngu ngốc mới có thể cự tuyệt.
Cung Chiếu Úy đến gần Sắc Vi, trong tay đột nhiên có thêm một chiếc điện thoại di động màu đen, "Nếu Sắc Vi không ngại , có thể cho tôi số điện thoại, tôi nghĩ, chúng ta có thể kết giao bằng hữu." Nói xong, con người màu hổ phách chằm chằm Sắc Vi, vui vẻ dạt dào.
Thật sự là một người đàn ông hay cười.
Sắc Vi nghĩ, hé miệng cười, lấy ra điện thoại di động, "Đây là vinh hạnh của tôi, điều hương sư tiên sinh."
Hai người trao đổi số điện thoại cho nhau, đối mặt nhìn nhau, không hẹn mà cùng nở nụ cười.
"Chúc cậu sinh nhật vui vẻ.......
Chúc phu nhân sinh nhật vui vẻ..."
Âm thanh ca nhạc sinh nhật từ đại sảnh ( phòng khách ) truyền lại, hai người không hẹn mà cùng nhìn về căn phòng đầy ắp ánh đèn, Cung Chiếu Úy cúi đầu cười nói, "Lâm phu nhân muốn cắt bánh sinh nhật rồi, thời khắc quan trọng đã đến, chúng ta cũng cần phải quay lại."
"Vâng, đúng vậy." Sắc Vi cười khua tay, "Rất vui được quen biết với anh, Cung tiên sinh, hẹn gặp lại." Nói xong nhấc làn váy chạy nhanh tới đại sảnh.
Đến khi thân ảnh màu xanh lá của Sắc Vi biến mất ở góc đường nhỏ, Cung Chiếu Úy chậm rãi cúi đầu, trầm thấp nói, "Thật vui được biết cô, Cố Sắc Vi." Thời gian bất tri bất giác đã chín giờ, ánh trăng sáng rực, trong không khí, mùi hương kia đã tiêu tan, chỉ còn lại hơi lạnh thổi vào lòng người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!