"Hoan nghênh quý khách!"
Đi vào quán "Thời Gian Mùa Hạ", trước mặt thổi đến một làn hơi lạnh làm cho tinh thần con người ta sảng khoái, chuông gió treo trên quầy bar kêu leng keng, bên trong quầy có nhân viên thu ngân tên Mạch Nha nhìn thấy Sắc Vi liền chào hỏi: "Sắc Vi, lại đến tìm chị Linh hả?"
Trong lúc quán trà sữa bắt đầu khai trương, Sắc Vi và mấy người Khả Khả thường xuyên đến đây hỗ trợ, Kim Thúy Linh giới thiệu ba người họ là em gái của chị ấy, trước lạ sau quen, các nhân viên trong quán đều quen biết ba người Sắc Vi.
Sắc Vi gật đầu, ánh mắt quét một vòng trong quán, hơn phân nửa bàn đều có khách ngồi, trước quầy bar cũng có người ngồi đầy, trong quán người đến người đi, không mở âm nhạc khiến cho không gian yên tĩnh.
Trong khoảng thời gian này là vào Hạ nên thời tiết nóng bức, dòng người ngoài cửa sổ đều vội vã ngược xuôi, trái lại, khách hàng ngồi trong quán thì có trạng thái thả lỏng thư giãn đang nhấm nháp ly trà sữa, đúng như lời Kim Thúy Linh đã nói, buôn bán kinh doanh cũng phát triển hơn.
Chẳng bù cho trước khi quán mới khai trương, bên ngoài thì trời nắng chang chang, ai cũng đều bận rộn trước sau.
"Sắc Vi, em đến rồi à." Kim Thúy Linh đứng ở cửa phòng nghỉ, "Mạch Nha, pha cho Sắc Vi ly chanh đá, tính tiền vào chân chị nhé." Nói xong ngoắc ngoắc ngón tay với Sắc Vi.
Sắc Vi thu hồi ánh mắt xoay người đi qua, đi theo Kim Thúy Linh vào phòng nghỉ.
Phòng nghỉ nho nhỏ, không gian cũng không lớn, nhưng đầy đủ các thiết bị cần thiết.
Trong phòng nghỉ có một chiếc sô pha nhỏ, trên bề mặt sô pha phủ một tấm thảm lông, cũng không có nhiều ghế, chỉ tùy ý bày mấy cái đệm mềm mại. Nhân viên sau khi hết giờ làm có thể vào phòng nghỉ ngơi, ngồi trên mặt đất nói chuyện phiếm hoặc là đánh bài đều được. Bên cạnh sô pha có thêm một cái bàn nhỏ, trên bàn để máy tính, cạnh đấy còn có một nửa ly trà sữa chưa uống hết.
Không thể không nói, Kim Thúy Linh thật sự là có năng lực thần kỳ, lúc trước thuê cửa hàng này, không khí trong phòng bị bịt kín, diện tích lại nhỏ, nhìn như thế nào vẫn thấy nhỏ, vậy mà chỉ qua mấy tháng Kim Thúy Linh và các nhân viên trong cửa hàng đã tỉ mỉ kiến tạo lại không gian cho thoáng khí, bây giờ đã biến thành một phòng nghỉ thoải mái rồi.
"Việc buôn bán không còn suôn sẻ như hai tháng trước, mấy cửa tiệm quanh đây toàn chơi mấy trò gian trá, cái gì mà mua hai tặng một, cướp đi không biết bao nhiêu khách hàng của chúng ta rồi." Sắc Vi còn chưa kịp ngồi nóng chỗ, Kim Thúy Linh đã "bắn pháo" liên tục một tràng dài, lòng đầy căm phẫn, giống như hận không thể cầm dao đi liều mạng với các chủ quán trà sữa kia.
Sắc Vi lười biếng tựa người vào gối ôm, thản nhiên nói: "Thì có liên quan gì đâu, người ta có thủ đoạn, chẳng lẽ quán chúng ta không có sao?"
Trên mặt Kim Thúy Linh lộ ra vẻ mừng rỡ, vội vàng nói: "Sắc Vi, chị biết ngay em sẽ có biện pháp mà. Nhanh lên, mau nói cho chị biết đi."
Sắc Vi muốn trêu tức chị ấy mà liếc xéo mắt nhìn trừng trừng, lấy laptop trong cặp ra, "Trong đây có năm loại đồ uống mới, mỗi tháng chúng ta sẽ đẩy ra một loại mới, từ ngày mai sẽ bắt đầu, giá trà sữa trong quán sẽ tăng lên hai đồng một ly." Đây là loại đồ uống mà cô mới suy nghĩ ra sau khi nhận được tin nhắn của Kim Thúy Linh, ngồi trong lớp cố gắng nhớ lại các loại đồ uống ở kiếp trước.
"Mỗi loại đều có hương vị độc đáo riêng, lúc chúng ta tiêu thụ loại hàng mới phải đẩy mạnh tuyên truyền, ví dụ như nói trong thành phần trà sữa có mứt hoa quả, còn có thể quảng cáo có các loại thạch rau câu đến từ Đài Loan, nhưng không cần khoa trương quá mức. Chị Thúy Linh, chị hiểu được ý em nói nãy giờ không?
Ngoài ra, bây giờ đã có nhiều người là khách hàng cũ quen thuộc với quán "Thời Gian Mùa Hạ" của chúng ta rồi, sao chúng ta không tiến hành mở rộng diện tích quán ra? Ví dụ như thuê lại mặt tiền cửa hàng ngay bên cạnh, mở một quán bán điểm tâm, hoặc là quán bán đồ ăn vặt?
Nếu vậy, khách hàng vừa có thể uống sữa trà, vừa có thể ăn bánh ngọt. Thậm chí là mở quán đồ nướng, ở Quan Đông có rất nhiều đồ ăn vặt đặc sản, khách hàng sẽ được thưởng thức nhiều món đa dạng, nếu kinh doanh hiệu quả thì việc làm ăn tự nhiên sẽ phất lên thôi. Hiện giờ, ai cũng có nhu cầu kiếm thêm khoản thu nhập, vì thế mà chúng ta phải nhanh chóng ra tay và thử làm liều mới thu được kết quả tốt."
Sắc Vi cười phân tích mặt lợi hại trong việc buôn bán liên hoàn: "Em lấy ví dụ nhé, bên dưới quán net sẽ có tiệm Fastfood hoặc là quán ăn vặt, khi khách lên mạng lướt web mà chưa kịp ăn cơm thì có thể trực tiếp mua ở đấy. Những chỗ gần nơi trượt pa – tanh nhất định sẽ có quán net, đôi khi mọi người trượt pa
- tanh về, còn có thể đến đó lên mạng hoặc chơi game, có phải không?"
Quả nhiên, Kim Thúy Linh vừa nghe đến đó liền thông suốt, thậm chí suy từ một ra ba: "Đúng vậy, vừa uống trà vừa ăn điểm tâm, nếu ăn đồ nướng mà nóng quá thì có ngay đồ uống giải nhiệt." Thấy chị ấy hưng phấn mà hai mắt tỏa sáng, lập tức vỗ bộp hai tay vào nhau, "Sao trước kia chị lại không nghĩ tới nhỉ?"
Nói xong, chị ấy bắt đầu đi tới đi lui trong phòng, giọng nói run run thì thào tự nói: "Sắc Vi, chị biết phải làm sao rồi, chị sẽ xử lý tốt chuyện này. Em đừng để ý đến chị, chị cần phải suy nghĩ cẩn thận..."
Sắc Vi mỉm cười, đứng dậy đi ra khỏi phòng nghỉ, cả nước thịnh hành xu thế "trà sữa" là điều tất nhiên, đến lúc đó chỗ nào cũng bán. Mà các cô may mắn chiếm được trước tiên cơ, thừa dịp nó còn "hot" mà cố gắng phấn đấu xông pha, có thể phát triển rất xa…rất xa. Sắc Vi cũng không hiểu rõ về kinh thương, chẳng qua, là có trí nhớ của kiếp trước mà khai quật ra "bàn tay vàng*" Kim Thúy Linh, như thế này không phải là quá đủ rồi sao?
( * ) Bàn tay vàng là chỉ người có kỹ năng hoặc khả năng hơn hẳn người khác, kiểu như tài năng bẩm sinh.
Sắc Vi vừa uống nước chanh mát lạnh, vừa cân nhắc xem có nên nhắc nhở Kim Thúy Linh chú ý bất động sản không, chẳng qua bây giờ vốn liếng chưa đủ, tiền vốn nhàn rỗi cũng không nhiều lắm. Sắc Vi híp mắt, không có tiền thì không thể làm ăn được gì, cô nhớ mấy năm nữa thôi, bất động sản sẽ tăng cao vùn vụt, công ty của ba cô
- Cố Hạo Vũ hiển nhiên có tầm nhìn xa trông rộng, nếu cô nhớ không lầm, đến tháng tám năm 2002 tập đoàn Cố thị sẽ tiến quân vào ngành bất động sản.
Nhìn khách hàng ngồi đầy trong quán, trong đầu Sắc Vi không khỏi hiện lên khuôn mặt xinh đẹp của Trần Tư Ngưng kia, Trần Tư Ngưng xuất hiện sớm hơn một năm so với kiếp trước.
Bởi vì cô được sống lại, Trần Lỵ Hoa thực hiện âm mưu trước một năm nên bị đuổi ra Cố gia, bi kịch của Cố gia biến thành bi kịch của bà ta, xảy ra trước một năm, cho nên kết cục hoàn toàn thay đổi.
Kiếp trước, Trần Tư Ngưng xuất hiện vào đúng lúc hôn nhân của ba mẹ bị đổ vỡ, có nguy cơ ly hôn bất cứ lúc nào, cô còn không hiểu chuyện mà tùy hứng đối nghịch với ba mẹ. Theo như những gì đã trải qua, trong lòng Sắc Vi có một loại dự cảm mơ hồ, lộ trình của vận mệnh dường như vẫn phát sinh những biến cố theo kiếp trước.
Chỉ có điều, bởi vì bản thân cô can thiệp mạnh mẽ vào chuyện này nên kết cục thay đổi, bất hạnh đổ hết lên người Trần Lỵ Hoa, vì lẽ đó mà Trần Tư Ngưng mới có thể xuất hiện sớm như vậy. Mà sự xuất hiện của cô ta, đó là chứng cớ xác thực để chứng minh một điều…. Sắc Vi chậm rãi nắm chặt cái ly trong tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!