Chương 31: Học Sinh Mới

Edit: Míp Choco

Thời gian trôi qua nhanh chóng, giữa tháng tám, Sắc Vi đã hoàn thành xong khóa học tại nhà.

Cô đã là học sinh cấp 3, không giống như các trường trung học khác, đầu tháng tám trường đã bắt đầu cho học sinh đi học, so với những năm học trước thì học sinh cấp 3 phải học trước hai tuần.

Hai tháng rồi mọi người không gặp nhau, không khí lớp học đã náo nhiệt hơn trước, mọi người chào hỏi lẫn nhau, hoặc chia sẻ hay khoe những ngày nghỉ của mình phong phú, đặc sắc như thế nào. Ngay khi Sắc Vi bước vào lớp học, An Khê và Lâm Khả Khả đã đến từ sớm, tầm mắt ba người nhìn nhau, hai nha đầu này tâm hữu linh tê* lập tức nhào tới ôm lấy Sắc Vi.

* tâm hữu linh tê: lòng có linh tê, tương tự với " tâm ý tương thông".

"Sắc Vi, cậu là đồ không có lương tâm, mấy lần gọi cậu đi dạo phố với tớ, vậy mà không thể 'mời' cậu bước ra khỏi cửa, thật quá đáng." Đi vào chỗ ngồi, bên cạnh vẫn là những người bạn cũ, mọi người chào hỏi lẫn nhau, An Khê lập tức nhịn không được nháo* lên.

(**) nháo: ồn ào, ầm ĩ, náo loạn.

"Cậu ở trong nhà suốt à?" Lâm Khả Khả cũng nhịn không được xen mồm vào nói: "Suốt hai tháng nay, cậu thật sự chưa từng bước ra khỏi nhà á?"

Sắc Vi xấu hổ, "Có mấy lần mình đi ra ngoài, nhưng mà đi ra ngoài làm việc." Lời cô nói có lẽ hơi quá, cô đi ra ngoài mấy lần, nhưng mà đều là do chị Mẫn gọi điện thoại cho cô đến để xem hàng mới, nên cô mới đi ra ngoài xem hàng.

Một tháng tiền tiêu vặt của Sắc Vi bị cắt mất, không có cách nào để ra ngoài, sau nửa tháng, Sắc Vi cũng lười đi ra ngoài, bên ngoài nắng nóng, mỗi ngày ở nhà lên mạng, nghe nhạc, đọc sách, điều hương***, có đồ ăn, có thức uống, hàng ngày đều thoải mái, vui vẻ.

(***) Điều hương có nghĩa là phương pháp điều chế nước hoa (Míp để vậy nghe cho hay)

"Sắc Vi , chị Thúy Linh bảo nếu cậu còn không chịu xuất hiện, chị ấy liền đóng cửa bãi công." An Khê khinh bỉ nhìn cô một cái, tiếp tục đề tài.

Sắc Vi tựa lưng vào ghế, cười ranh mãnh: "Không cần lo lắng, chỉ cần có thể kiếm được tiền, chị Thúy Linh nhất định sẽ không đóng cửa hàng đâu."

An Khê và Lâm Khả Khả nhìn nhau, hai người tâm ý tương thông, hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Sắc Vi. Bây giờ trà sữa đang thịnh hành, lúc trước các cô đầu tư mấy ngàn nay đã thu lại được n lần số tiền đó, bây giờ An Khê và Lâm Khả Khả không còn lo lắng về tiền tiêu vặt nữa, sự thật chứng minh, đi theo Sắc Vi, luôn có thịt ăn.

Hai người còn muốn nói thêm điều gì đó, đột nhiên, ở cửa lớp học truyền đến một loạt âm thanh xôn xao.

Ba người hơi hơi tò mò, quay đầu lại nhìn .

Chỉ thấy một cô gái ôm sách vở loay hoay đứng trước cửa lớp học, mái tóc dài màu đen rũ xuống hai bên vai, ngũ quan thanh tú hoàn mỹ, làn da trắng nõn. Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta ửng đỏ, đôi mắt to xinh đẹp chứa đầy sự áy náy và hoảng hốt, càng không ngừng xin lỗi nam sinh đứng ở bên cạnh, "Thật xin lỗi, tớ không cố ý."

Trên mặt nam sinh có mấy cái mụn trứng cá, khuôn mặt đỏ bừng, vội vàng xua tay nói: "Không sao, không sao hết."

Cô gái chớp chớp đôi mắt, vẻ mặt ngây thơ nói: "Thật sao?"

Nam sinh ngại ngùng cười, nghiêm túc nói: "Không sao hết, thật sự không sao hết."

Sau đó, cô gái kia liền vui vẻ bày ra khuôn mặt thiên sứ, ngọt ngào nói: "Cậu thật tốt, cám ơn cậu." Ôm sách vở đi lướt qua người nam sinh đó, nam sinh ngơ ngác đứng tại chỗ, khóe miệng cười toe toét, trên gương mặt còn đỏ bừng.

An Khê và Lâm Khả Khả liếc mắt nhìn một cái, cảm thấy không có hứng thú liền quay đi, đối với người trước mặt có chút khinh thường thấp giọng nói: " Đây là học sinh mới của lớp chúng ta, bạn ấy mới chuyển trường tới, bộ dáng yếu đuối, chẳng lẽ cô ta nghĩ mình chính là Tiểu Long Nữ à."

Lâm Khả Khả chỉnh lại gọng kính, bình tĩnh truyền bá những tin tức bát quái của cô ấy: "Nghe nói cậu ấy từ trường A chuyển đến, thành tích không tệ, hình như còn đạt được giải thưởng trong kỳ thi Olympic môn tiếng anh."

" Môn tiếng anh á?" An Khê cười khinh thường, "Mỗi người ở đây đều biết tiếng anh, năm nào cũng ra nước ngoài để nghỉ ngơi, giải sầu, tiếng anh đối với chúng ta là bình thường."

Lời nói của An Khê đúng là không nể mặt lưu tình một chút nào, cũng không biết nữ sinh mới chuyển tới đã đắc tội với cô ấy bao giờ. Còn Sắc Vi, ngay thời điểm nữ sinh này xuất hiện, trong đầu giống như bị một đạo thiên lôi đánh trúng, hung hăng đâm vào lòng cô, tróc da nát thịt, từng dòng ký ức đau đớn thống khổ như thủy triều xuất hiện trong đầu cô, tái hiện lần lượt từng khuôn mặt giả nhân giả nghĩa, từng câu nói dối ngọt ngào, từng hình ảnh tàn khốc, khi Lâm Khả Khả và An Khê ở một bên châm chọc khiêu khích, dường như Sắc Vi dùng hết toàn bộ khí lực cùng lý trí, mới đưa nỗi hận thù lạnh thấu xương này khảm sâu xuống tận đáy lòng.

Trần Tư Ngưng, cô ta đến sớm hơn một năm.

Cô bất động thanh sắc****, thu hồi tầm mắt, ngón tay vô ý thức gõ trên mặt bàn, cộc cộc cộc, rất có nhịp điệu. Lâm Khả Khả nhìn thoáng qua, nhịn không được nói: "Sắc Vi, cậu lại suy nghĩ cái gì thế?"

(****) Bất động thanh sắc: vẻ mặt không thay đổi.

"Hả?" Sắc Vi ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn cô.

Lâm Khả Khả nghiêng đầu cười chỉ chỉ vào ngón tay của Sắc Vi, "Chẳng lẽ cậu không biết, mỗi khi cậu suy nghĩ điều gì đó đều gõ gõ vào mặt bàn sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!