Lời nói của A Hồng và chú Nam rất có khả năng giúp Sắc Vi thoát khỏi sự nghi ngờ của Cố Hạo Vũ, ông âm trầm nhìn Sắc Vi, suy nghĩ thiên biến vạn hóa, thật lâu vẫn không nói gì.
Sắc Vi khẩn trương nhìn Cố Hạo Vũ, trên mặt mang theo ý tứ cầu xin tha thứ, nhưng trong lòng thì lại bình thản.
Dù sao tâm lý của cô là ở tuổi 27, chứ không phải 17, trải qua nhiều cuộc sinh ly tử biệt, đã sớm có thể khống chế được cảm xúc của mình. Trên thương trường, tuy Cố Hạo Vũ mang tiếng lãnh khốc vô tình, nhưng ở nhà lại là một người chồng tốt và là một người cha nhân từ, tính cách của Cố Hạo Vũ, Sắc Vi đều hiểu rõ, ông ghét nhất là bị người khác tính kế lợi dụng.
Cho nên lúc này, trong lòng Sắc Vi cân nhắc kỹ càng, một tháng bị cấm túc chắc không thoát được, tiền tiêu vặt sáu tháng cuối năm của cô cũng có chút nguy hiểm, xui xẻo nhất là đều bị phạt cả hai.
"Ông xã..."
Thẩm Khanh thấy ông xã không nói lời nào, nhẹ giọng nói, một bên là ông xã, một bên là con gái, thật ra chuyện này đều bắt đầu từ bà mà ra. Thẩm Khanh tự trách trong lòng, con gái vì bảo vệ ình nên mới làm ra chuyện này, nhưng ông xã cũng không có sai, mới mười bảy tuổi mà đã đi học cách bày mưu tính kế người thân của mình, qua một thời gian... Xác thật không thể tưởng tượng nổi.
Nói cho cùng, vẫn là do bà làm mẹ đã không giáo dục con cái đàng hoàng, bà thật vô dụng .
Cố Hạo Vũ nhìn Sắc Vi thật lâu, thở dài: "Sắc Vi, con bị cấm túc một tháng, tiền tiêu vặt học kỳ sau bị hủy bỏ toàn bộ. Ba vốn đã chuẩn bị kỳ nghỉ hè này, cả nhà mình sẽ đi du lịch Châu Úc, nhưng bây giờ hủy bỏ, con cùng Tiểu Liệt học bổ túc thêm một môn ngoại khóa, ngày mai sẽ bắt đầu..."
Nghe thấy lời này, Cố Liệt bên kia lập tức giương nanh múa vuốt ồn ào đứng lên: "Ba, rõ ràng là chị hai phạm lỗi, vì sao con cũng bị phạt?"
Cố Hạo Vũ quét mắt nhìn nó một cái, thản nhiên nói: "Không phải con muốn mua máy tính mới sao?"
Bạn nhỏ Cố Liệt liền mếu máo, thu hồi móng vuốt, ủy khuất trừng mắt nhìn Sắc Vi một cái, đều là lỗi của chị!
Trong lòng Sắc Vi cười thầm, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại, ra vẻ đáng thương nhìn Cố Hạo Vũ, cầu xin: "Ba..."
Khé mắt Cố Hạo Vũ nhếch lên, thản nhiên nói: "Trừ khi con muốn tăng thêm một môn học bổ túc..."
Sắc Vi trợn mắt, vội vàng giành nói: "Con đồng ý, con đồng ý, một môn thì một môn." Nói xong ủy khuất cúi đầu, không dám nhắc lại. Trong lòng âm thầm thở dài, quả nhiên đúng như cô đã dự đoán, bị phạt cả hai cái, chẳng qua trừng phạt như vậy đối với Sắc Vi thật ra cũng không hề đau khổ. Đầu tiên về chuyện học hành, cô còn mấy môn chưa đạt điểm tiêu chuẩn, cần phải cố gắng học tập.
Bị cấm túc một tháng, cô có thể dùng Internet để liên lạc với Kim Thúy Linh và bọn Khả Khả, về phương diện khác còn tạo thêm cơ hội cho cô có nhiều không gian để nghiên cứu nước hoa.
Lúc trước vì loay hoay về chuyện mở tiệm đã khiến cô sứt đầu mẻ trán, nên không chú ý đến nước hoa. Bây giờ, 'Thời gian mùa hạ' cũng đã khai trương thêm bốn chi nhánh, còn mình là đại cổ đông lớn nhất ở 'Thời gian mùa hạ', đối với tiền tiêu vặt của một học kỳ mà nói, cũng không đáng là bao nhiêu.
Cố Hạo Vũ nói xong, Cố Liệt bên kia liền nhịn không được nhỏ giọng oán giận lên tiếng: "A Hồng, khi nào mới ăn cơm chiều, đói bụng quá..."
Lúc này mọi người mới giật mình tỉnh ngộ, nhìn đồng hồ treo trên tường, đã tám giờ tối, còn chưa ăn bữa tối.
Hôm nay xảy ra chuyện này, người bị ảnh hưởng nhất chính là Thẩm Khanh, tâm tình đặc biệt sa sút, hai tay khoanh trước ngực, xoay người bước ra khỏi phòng khách, "Tôi không ăn, A Hồng, chuẩn bị chút đồ ăn cho tiểu thư và thiếu gia ăn đi."
Cố Hạo Vũ thấy vậy đau lòng không thôi, thấy bà xã đi lên lầu , tranh thủ dặn dò: "A Hồng, chuẩn bị bữa tối cho thiếu gia và tiểu thư, sau đó nấu chút đồ ăn khuya đưa lên lầu." Dứt lời, cầm lấy mấy cái camera mini đuổi theo Thẩm Khanh: "Bà xã..."
Dưới lầu, Sắc Vi và Cố Liệt đang mắt to trừng mắt nhỏ, sau đó quăng vẻ mặt oán khí qua một bên đều đi vào phòng bếp. Bữa tối đã được chuẩn bị từ sớm, Sắc Vi đợi đầu bếp làm xong bữa tối mới hạ màn vở kịch.
Ăn xong bữa tối, Sắc Vi trở lại phòng, liền thả mình lên giường, thở hổn hển. Hai tay hung hăng bấu chặt ga giường, chặt tới nỗi giống như muốn xé rách ga giường ra vậy, cô đã đuổi được Trần Lỵ Hoa đi thành công, kế hoạch báo thù của cô cuối cùng cũng đã thành công bước đầu tiên, kẻ thù đầu tiên rốt cục cũng đã bị trừng phạt.
Nhớ tới dáng vẻ chật vật chạy đi vừa rồi của Trần Lỵ Hoa, cô thật sự rất hưng phấn cười đến điên dại, kiếp trước mẹ cô quỳ gối dưới chân bà ta cầu xin, bà ta đã nói gì? Cô đã già , Hạo Vũ là của tôi, phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Cố thị là Trần Lỵ Hoa tôi, Thẩm Khanh, cô còn mặt mũi nào mà ở trong căn nhà này? Còn không thu thập đồ đạc rồi mang theo con gái của cô cút ra khỏi nơi này?
Bây giờ mọi chuyện không còn diễn biến như kiếp trước, người cút đi chính là Trần Lỵ Hoa, điều này chứng minh cô đã thay đổi được vận mệnh? Chứng minh rằng vận mệnh là do chính tay cô nắm giữ, có thể thay đổi, không phải sao?
Mà bên kia, Cố Hạo Vũ ôn nhu dỗ dành Thẩm Khanh ngủ xong, cúi đầu thở dài, liền lặng lẽ đi ra khỏi phòng ngủ.
Đi trên hành lang tĩnh mịch, đi tới phòng con gái, ông dừng lại vài giây, xoay người đi vào thư phòng.
"Tút tút tút ——" Đêm khuya yên tĩnh, tiếng chuông điện thoại di động kêu lên.
"Ông chủ." Bên trong điên thoại di động của Cố Hạo Vũ phát ra giọng đàn ông trong trẻo và lạnh lùng.
"A Minh, giúp tôi điều tra Đại tiểu thư trong ba tháng này một chút, đã tiếp xúc với những người nào, đã làm cái gì, điều tra cẩn thận cho tôi, trong vòng 3 ngày phải gửi báo cáo điều tra cho tôi."
"Đại tiểu thư?" Trong điện thoại, người đàn ông kia thập phần kinh ngạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!