Trong màn đêm, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng không tiếng động chạy khỏi biệt thự Đông Hoàng, phóng nhanh trên đường khiến mọi cảnh vật xung quanh tựa như một thước phim điện ảnh, biến hóa không ngừng.
Toàn thân đau nhức, hai tay vô lực, đùi và mông cũng đau ê ẩm, Sắc Vi mệt mỏi tựa lưng vào ghế. Đây là hậu quả của việc cưỡi ngựa liên tục suốt hai tiếng đồng hồ, quả là giày vò quá mức!
Bất quá, có nhân mới có quả, có trả giá mới có thu hoạch, niềm vui lớn nhất của cô lúc này là đã vượt qua nỗi sợ về ngựa, hơn nữa, cô còn thành công ngồi trên lưng ngựa! Thật tuyệt!
Dưới ánh đèn mờ ảo, Long Khôn chuyên tâm lái xe.
Mặc dù mọi tầm nhìn trong xe đều bị che khuất nhưng Sắc Vi vẫn cố làm lơ anh, chăm chú ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa xe. Khi tầm mắt lướt qua những biển quảng cáo Nghê Hồng, đồng thời, bên tai cũng vang lên một giai điệu nhẹ nhàng làm say lòng người, tâm tình cô chợt buông lỏng.
Cảnh vật trước mắt dần dần trở nên mơ hồ, lúc này, thần kinh buộc chặt suốt một ngày trời của Sắc Vi rốt cuộc cũng thả lỏng. Một cảm giác thoải mái như bông chợt ùa đến khiến cô chỉ muốn cất tiếng ngâm nga lời ca.
Đợi đến lúc Long Khôn cho xe hòa mình vào dòng người thì sắc trời cũng đã gần 8 giờ tối. Đây là khoảng thời gian thích hợp cho những đôi tình nhân đi dạo. Khi đèn đỏ, Long Khôn lơ đãng liếc mắt nhìn người con gái bên cạnh, tầm mắt anh dừng hẳn trên khuôn mặt đang say giấc nồng của cô, khóe môi bất giác khẽ nhếch thành một độ cong thản nhiên. Đèn vừa chuyển xanh, xe lại tiếp tục lướt nhanh, thế mà chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại giảm tốc, giúp cô đắp kín chăn rồi chỉnh điều hòa cao lên.
Đúng 9 giờ 30 phút tối, Long Khôn cho xe dừng lại trước cổng lớn Cố gia.
Thản nhiên nhìn Sắc Vi một cái rồi mở cửa xe, Long Khôn từ tốn châm một điếu thuốc, ánh lửa lập lòe cứ thế mà sáng trong đêm. Chốc lát sau, anh đã sắp hút xong. Riết một hơi cuối cùng rồi dập tắt tàn thuốc, anh nhẹ nhàng phun ra một làn khói trắng mờ ảo.
Lúc Sắc Vi tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau. Đập vào mắt cô là trần nhà quen thuộc, đại não chợt như người thiếu dưỡng khí, tất cả chỉ là một mảnh trống rỗng. Cô cố gắng định thần lại rồi mới xoay người ngồi dậy.
Khẽ xoa đôi mắt đẹp rồi nhìn quanh bốn phía, đây quả thật là phòng cô.
Lúc này, trí nhớ bỗng nhiên như dòng thác ngầm cuồn cuồn chảy, cô còn nhớ, hôm qua, cô đã ở nhà Lâm Khả Khả dùng cơm rồi cưỡi ngựa hai tiếng, sau đó được Long Khôn, anh họ của Khả Khả, đưa về nhà. Hình như… hình như cô đã ngủ quên trên xe?
Nếu vậy thì cô đã vào nhà bằng cách nào? Ai đã thay váy ngủ cho cô? Rõ ràng là Long Khôn không hề đánh thức cô, nếu không cô đã không mù mờ như bây giờ, cái gì cũng không nhớ.
Tức tốc xuống giường rửa mặt, thay quần áo, Sắc Vi liền lao nhanh khỏi phòng.
"Đông ——" Bất ngờ, một tiếng nổ chói tai thình lình vang lên khiến cô xuýt chút nữa bị hù chết. Cố gắng trấn tĩnh, cô im lặng lắng tai nghe ngóng, thì ra tiếng nổ ấy phát ra từ phòng Tiểu Liệt.
Đã xảy ra chuyện gì?
Sáng sớm tinh mơ, không cần chơi trò kích thích như vậy nha?
Dưới lầu cũng bắt đầu truyền đến một loạt tiếng bước chân, không chút suy nghĩ, Sắc Vi vọt nhanh tới phòng Tiểu Liệt, ra sức gõ cửa hét, "Tiểu Liệt, mở cửa, xảy ra chuyện gì?"
Không người đáp lời, Sắc Vi càng ra sức gõ cửa hét, "Tiểu Liệt, mở cửa nhanh, nếu không chị sẽ tông cửa vào đấy! Ba mẹ cũng sắp lên đây rồi!"
"Đừng gõ nữa, em không sao." Sắc Vi vừa dứt lời, trong phòng liền truyền ra tiếng gào thét nóng nảy đầy phẫn nộ, luống cuống.
Lúc này, Cố Hạo Vũ, Thẩm Khanh và A Hồng rốt cục cũng lên tới, nghe tiếng thét to, Cố Hạo Vũ liền nhăn mày, cằm chùm chìa khóa không chút do dự cắm vào ổ, răng rắc một tiếng, cửa phòng Cố Liệt liền mở ra.
Ngay lập tức, một mùi khét tựa như khói thuốc súng nhanh chóng được giải phóng. Cả đám người sắc mặt đều tối sầm ùa vào phòng. Bên trong là một mảnh u ám với rèm cửa sổ được đóng kín, che khuất mọi ánh sáng cùng mùi khét ngày càng nồng. Cố Liệt đang ngồi dưới đất, ngơ ngác nhìn chằm chằm một cái gì đó.
Thấy vậy, Sắc Vi lập tức vọt tới bên cửa sổ, kéo mạnh rèm cửa ra cho những tia nắng chiếu rọi vào phòng. Sau khi thấy rõ cảnh tượng trong phòng, cả Cố Hạo Vũ lẫn Thẩm Khanh đều bị kinh ngạc không nhẹ. Dường như trong lòng đã sớm có đáp án nên Sắc Vi không hề ngạc nhiên khi thấy Cố Liệt đang ngồi lọt thỏm giữa một chồng sách cùng một đống sắt vụn, linh kiện và tua vít linh tinh.
Nói tóm lại, đây chẳng khác nào một bãi chiến trường mini.
"Tiểu Liệt, đó là... đó là máy tính của con?" Trong khi sắc mặt Cố Hạo Vũ tối sầm, chưa thốt ra được lời nào thì Thẩm Khanh đã bán tín bán nghi chỉ vào đống linh kiện kia, nghi ngờ hỏi.
Cố Liệt thất bại gật đầu nói, "Dạ, đây là chiếc máy tính mà ba mới mua cho con."
"Con giải thích đi! Cái đống đổ nát chồng chất nào là sao?" Cố Hạo Vũ nghiêm khắc nhìn Cố Liệt, không phải ông tiếc chiếc máy tính đã mất mà đây là nguyên tắc. Một đứa trẻ muốn nên người thì phải được giáo dục từ khi còn nhỏ. Nếu Tiểu Liệt không nói rõ nguyên nhân cũng như giải thích rõ ràng thì ông tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Cố gia tuy giàu có, nhưng là con trai của Cố gia, sau này còn phải thừa kế Cố gia, nếu ngay từ nhỏ đã học làm xằng làm bậy, lại không phải chịu trách nhiệm thì tương lai có thể làm nên tích sự gì. Điều này khiến ông không thể không trở thành một người cha nghiêm, nếu không tương lai, ông làm sao dám giao Cố gia cho Tiểu Liệt?
Bị chất vấn, Cố Liệt theo bản năng đưa mắt nhìn Sắc Vi, thấy khóe miệng cô khẽ cười, ánh mắt ôn nhu thì càng thêm tự tin, nhặt mấy quyển sách dưới đất lên đưa cho Cố Hạo Vũ nói, "Ba à, con chỉ muốn nghiên cứu trình tự lắp ráp của chiếc máy tính này thôi."
"Kỹ thuật sơ cấp dành cho người mới vào nghề, Tổng hợp trình tự lắp ráp phần cứng...?" Cố Hạo Vũ nhận lấy mấy quyển sách, chỉ xem xét vài trang đã bị nội dung trong đó dọa sợ. Ông nghiêm khắc nhìn Cố Liệt nói, "Tiểu Liệt, năm nay con mới học lớp sáu, ai cho phép con đọc những loại sách này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!