"Sắc Vi , Sắc Vi ."
Là ai gọi cô?
"Sắc Vi ngoan , dậy uống thuốc nào . "
Giọng nói này rất quen thuộc , rất thân thiết , là ai ? Là ai đang gọi cô ?
Trong bóng đêm đột nhiên xuất hiện một luồng sáng , đắm mình trong luồng ánh sáng ấm áp , thật ấm áp . Cô dần dần mở đôi mắt nặng trịch , một bóng dáng mơ hồ xuất hiện trước mắt , dần dần trở nên rõ ràng .
"Con bé ngốc, mau dậy uống thuốc, lần sau không được tùy hứng như vậy . "
Trên mặt người phụ nữ mang theo thần sắc lo lắng , tay phải cầm cốc nước , trong lòng bàn tay trái có vài viên thuốc . Trái tim bỗng nhiên đập kịch liệt , hiện thực ác mộng xoẹt qua trong đầu , nhìn người phụ nữ ôn nhu đứng trước mặt mình . Nước mắt tràn qua hốc mắt , thân thể không tự điều khiển được xông tới .
" Mẹ ... "
Hương vị quen thuộc tràn đầy trong lồng ngực , vui sướng như sóng triều đánh ập vào lòng cô , đây có phải là đang ở trong mơ không ?
Thẩm Khanh hơi kinh ngạc nhìn con gái đang ở trong lòng mình, ánh mắt hiện lên một tia cười , nha đầu ngốc , lần này xem ra đã làm con bé sợ hãi . Vỗ vỗ nhẹ vào lưng con gái , khéo léo oán trách nói :
"Haizz , lại còn làm nũng, mau dậy uống thuốc đi, biết sợ là tốt rồi, lần sau không được hồ nháo như vậy. "
Cố Sắc Vi ôm chặt lấy thắt lưng của Thẩm Khanh , thân thể kiềm chế không được run lên, trong miệng càng không ngừng nỉ non: "Mẹ, mẹ..."
"Ai." Thẩm Khanh trong lòng dâng lên một tia đau lòng . " Mẹ ở đây, đừng sợ đừng sợ."
Giọng nói quen thuộc , ấm áp ôm ấp, trời ạ, ngay cả chạm vào cảm giác đều như vậy chân thật ? Cố Sắc Vi kích động có chút không rõ đây là sự thật hay là mơ, chính là theo bản năng ôm chặt lấy thắt lưng, hấp thu ấm áp. Cô đã cô đơn rất lâu , bi thương rất lâu , thống khổ rất lâu , cho dù là trong mơ, cô tình nguyện cả đời đều không cần tỉnh...
"Đứa con gái ngốc, nhanh đem thuốc uống , rồi ngủ một giấc , rất nhanh sẽ tốt lên . "
Cố Sắc Vi chậm rãi ngẩng đầu, nhận lấy viên thuốc cùng cốc nước , đưa lên miệng uống , cảm giác đắng ngắt làm trong lòng bình tĩnh vài phần.
Đột nhiên cô cảm giác có chút không thích hợp, mẹ như thế nào trẻ hơn rất nhiều? Điều này không giống như là trong mơ, giống như thật sự bình thường. Đưa mắt nhìn một vòng, đây, đây không phải là phòng ngủ của mình sao ? Đợi chút , cô không phải đã chết rồi sao?
Cảm giác đau đớn tê tâm phế liệt trước khi chết vẫn còn rất mới , gương mặt dữ tợn của Thẩm Văn San còn rõ ràng . Còn có Hà Dục , Trần Tư Ngưng đôi cẩu nam nữ , suy nghĩ dần dần thanh tĩnh , hàn ý trong lòng kết thành từng mảng , hận ý ngập trời như núi lửa chuẩn bị phun trào .
Tầm mắt dừng lại trên gương mặt quen thuộc của mẹ , hận ý trong lòng thu lại , chuyện gì đang xảy ra ? Cô làm sao có thể nhìn thấy người mẹ qua đời đã nhiều năm , nhưng sao cảm giác lại chân thực đến như vậy , chân thực đến mức làm cho nàng rơi lệ , hết thảy làm cho Sắc Vi cảm thấy mê hoặc .
" Tốt lắm , nghỉ ngơi thật tốt . Mẹ đi gọi điện cho thầy Triệu xin cho con nghỉ học hai ngày , khỏe lại rồi đi học . " Thẩm Khanh vẫn chưa phát giác được Sắc Vi khác thường , sủng nịch vuốt ve mái tóc dài của Sắc Vi , cầm lấy cốc nước đứng dậy chuẩn bị rời đi .
Triệu lão sư ? Cố Sắc Vi trong lòng ngẩn ra . Theo bản năng , ôm thật chặt thắt lưng của Thẩm Khanh : " Mẹ , đừng đi ... "
"Con bé này , nếu bình thường cũng ngoan như hôm nay thì mẹ sao phải lo lắng nhiều như vậy . " Thẩm Khanh có chút bất đắc dĩ , chỉ chỉ cái trán của Sắc Vi . " Tốt lắm , đã lớn như vậy còn làm nũng , yên tâm chờ ba con trở lại , mẹ nhất định thay con cầu tình , để ba con hủy bỏ hình phạt cắt tiền tiêu vặt của con , được không ?"
Quả nhiên , vẫn là một đứa nhỏ , mỗi lần gặp rắc rối sẽ dùng đến chiêu này . Sắc Vi nghe thấy vậy liền ngây dại , lúc này cửa phòng đột nhiên truyền đến vài tiếng vang nhỏ , cửa phòng mở ra một cô gái trẻ tuổi thoạt nhìn hiền lành chất phác bước vào
"Bà chủ , cô Trần đến chơi . "
"Thật sao, A Hồng nhanh đi pha trà , tiếp đón thật tốt . Ôi , đầu óc của ta , thiếu chút đã quên mất " Thẩm Khanh nghe vậy , vui vẻ đứng lên , vuốt mái tóc dài của Sắc Vi
"Sắc Vi, dì Trần đến đây chơi , con không phải rất thích dì Trần sao ? Đã năm giờ rồi , vừa vặn mời dì Trần ở lại ăn cơm chiều . Con trước hết nghỉ ngơi một chút , đợi đến lúc ăn cơm , mẹ cho A Hồng lên gọi con xuống . "
Nói xong, hơi suy tư một chút rồi nói : " A Hồng, kêu phòng bếp chuẩn bị thêm vài món ."
A Hồng cười gật đầu trả lời rồi rời đi : " Vâng, bà chủ . "
Trong lúc này, Sắc Vi suy nghĩ đã hoàn toàn tỉnh táo , nhìn Thẩm Khanh vui vẻ giúp mình sửa lại góc chăn , sau đó nhẹ nhàng rời khỏi phòng . Chăn mềm mại , mang theo hương vị của mặt trời , nhìn chằm chằm lên trần nhà , trong đầu hiện lên vô số những đoạn ngắn .
Xốc mạnh chăn , rời khỏi giường , đôi chân trần bước trên tấm thảm mềm mại bước đến trước bàn trang điểm . Trong gương , hiện ra khuôn mặt non nớt , đôi mắt đen , to , tròn linh động , làn da trắng mịn , hồng hào , trên người mặc áo ngủ màu vàng nhạt che phủ cơ thể chưa phát triển hoàn toàn , mái tóc dài , đen nhánh mượt mà tỏa sáng . Đây là chính là cô , chính xác là cô trong thời gian mới lớn . Rốt cuộc , chuyện này là sao ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!