Chương 1: Tử Vong

Tiếng giày cao gót thanh thúy vang lên trước cửa phòng bệnh, trong phòng Cố Sắc Vi có chút hốt hoảng thu hồi lại suy nghĩ , quay đầu nhìn về phía cửa . Thẩm Văn San đang cầm túi xách Chanel màu hồng phấn đứng ở cửa, chống lại tầm mắt của Cố Sắc Vi, thản nhiên cười :

"Sắc Vi, có khỏe không? "

Khóe miệng Cố Sắc Vi hiện ra nụ cười trào phúng, âm thanh có chút trầm khàn:

"Chị tới đây làm gì ? "

Nói xong, bàn tay ở dưới chăn không tự chủ mà nắm chặt lại thành nắm đấm. Người phụ nữ này, còn mặt mũi xuất hiện trước mặt cô.

Thẩm Văn San đi đến trước giường bệnh, nhìn khuôn mặt tái nhợt , gầy yếu của Cố Sắc Vi đáy mắt cô ta hiện lên tia đắc ý nhưng vẫn thân thiết, chân thành nói :

"Dù thế nào thì chúng ta cũng là chị em với nhau, em xảy ra chuyện, người làm chị đây cũng nên đến xem em một chút chứ. "

Nói xong đem túi xách đặt lên bàn nhỏ cạnh đầu giường, nụ cười càng thêm rõ ràng, hừ, viên minh châu của Cố gia, mày cũng có ngày này.

Cố Sắc Vi nghe xong, trong lòng một trận đau đớn, hàn ý lạnh đến tận xương , lạnh lùng nói :

"Nhờ chị chiếu cố, tôi mới có thể trở thành người thừa kế danh chính ngôn thuận của Cố thị. Đợi tôi bình phục tốt, tôi nhất định sẽ không để cậu mợ thiệt thòi. "

Thẩm Văn San nghe vậy lập tức giận dữ nhưng nghĩ đến mục đích của mình hôm nay đến đây, lửa giận cũng tan biến đắc ý nói :

"Sắc Vi, sao em lại nói như vậy, chúng ta là người một nhà. Mọi người đều hi vọng em mạnh khỏe, vui vẻ , sao em lại không tin bọn chị ? "

Cố Sắc Vi giống như nghe được một câu chuyện cười, không thể kiềm chế nở nụ cười châm chọc nhìn về phía Thẩm Văn San :

"Thẩm Văn San , từ khi nào chị trở nên có đầu óc như vậy? Những lời này chắc hẳn là do Trần Tư Ngưng dạy chị nói. "

Ánh mắt khinh miệt nhìn về phía Thẩm Văn San, Thẩm Văn San như bị đạp vào đuôi, sắc mặt trắng xanh, rốt cuộc cũng không nhịn được nữa chửi ầm lên :

"Cố Sắc Vi, mày cho rằng mày vẫn còn là thiên kim tiểu thư cao cao tại thượng sao? Mày nghĩ bây giờ mày là cái gì? Bây giờ khắp nơi từ phố lớn đến ngõ nhỏ, ai không biết Cố đại tiểu thư là đứa con gái lẳng lơ? Mày cho rằng, mày là người thừa kế danh ngôn chính thuận của Cố thị hả? Tao nói ày biết, hiện tại Hà Dục mới là tổng giám đốc của Cố thị. Còn nữa, Cố Sắc Vi, hôm nay tao đến đây báo ày biết, Hà Dục đính hôn với với Tư Nghưng.

Mày chỉ còn là tàn hoa bại liễu không cần vọng tưởng nhiều, hãy an tâm sống cả đời ở trong bệnh viện tâm thần này đi . "

Cố Sắc Vi nghe xong, lửa giận đốt cháy lí trí, cầm cốc nước trên bàn ném về phía Thẩm Văn San, điên cuồng thét chói tai :

"Thẩm Văn San , cút , chị cút cho tôi ... "

"A .... "

Thẩm Văn San thấy vậy liền né tránh, hoảng sợ thét to.

"Bác sĩ, bác sĩ, em ấy phát bệnh, em ấy lại phát bệnh rồi. "

Bên ngoài lập tức vang lên tiếng bước chân động hỗn độn, một đám bác sĩ, y tá xông vào trong phòng , mấy cánh tay giơ lên giữ chặt Cố Sắc Vi.

Cố Sắc Vi trừng mắt gắt gao nhìn Thẩm Văn San hận không thể ăn thịt được cô ta, trên cánh tay bỗng truyền đến một trận đau đớn. Chỉ một lát sau, cô cảm thấy tay chân bủn rủn , đầu óc mơ hồ, suy nghĩ tê liệt, vô lực ngã xuống giường bệnh .

Cô hận, cô rất hận , Hà Dục, sao anh có thể đối xử với em như vậy, sao có thể lại làm như thế đối với em ... Nước mắt từ trong hốc mắt không tự chủ rơi xuống, đồng tử dại ra nhìn chằm chằm trần nhà trắng xóa, trái tim đau đớn, run rẩy ... Cảm giác tay chân bị buộc chặt, cổ tay bị bóp đến đau đớn, những người này xem cô như bệnh nhân tâm thần, nhốt cô lại trong phòng bệnh, tiêm lên người cô đủ thứ thuốc.

Bên ngoài, những kẻ đó chắc hẳn là mở sâm banh uống chúc mừng, thật là châm chọc cỡ nào .

"Bác sĩ , em tôi không sao chứ ?"

Vẫn tránh ở cửa nãy giờ, Thẩm Văn San thấy Cố Sắc Vi bị trói lại, lá gan lớn hơn nhìn về phía giường bệnh. Nhìn khuôn mặt vô hồn , trống rỗng, trong lòng không nén được vui sướng .

"Bệnh nhân cảm xúc thất thường, chúng tôi đã tiêm thuốc an thần, đã không còn nguy hiểm. Cô có thể tiếp tục nói chuyện, nhưng không nên kích thích cảm xúc của bệnh nhân, nếu không sẽ làm ảnh hưởng đến quá trình bình phục của bệnh nhân."

Bác sĩ là một người đàn ông trẻ tuổi, đứng trước một người đẹp như Thẩm Văn San liền trở nên rất nhiệt tình .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!