Chương 8: (Vô Đề)

Trải qua lễ giáng sinh bên nhau tại Saint Jean Cap Ferrat, bọn họ cuối cùng cũng rời khỏi bờ biển ấy, rời khỏi ngôi biệt thự hệt như cảnh tiên kia. Vì năm mới sắp đến, hội đồng quản trị phải khai mạc hội nghị hàng năm, Dung Hải Chính không thể tiếp tục vắng mặt, bọn họ đành phải trở lại cuộc sống thường nhật.

Sau khi xử lý xong công việc ở New York, hai người liền đáp máy bay về nước.

Vẫn là Tôn Bách Chiêu đến sân bay đón bọn họ, vì Lạc Mỹ không ngủ trên chuyến bay nên khi vừa lên xe cô đã thiếp đi ngay. Dung Hải Chính để cô nằm trên đầu gối của mình, chu đáo đắp áo khoác lên cho cô.

Tôn Bách Chiêu đang ngơ ngẩn nhìn họ, bắt gặp ánh mắt không hài lòng của ông chủ mình quét qua, lúc này mới mỉm cười xấu hổ chuyển đề tài: "Về Thường..." Lời còn chưa dứt đã bị ánh mắt của ông chủ ngăn lại, Lạc Mỹ đang mơ mơ màng màng, dù nghe thấy cũng không chú ý đến. Đợi khi về đến nhà rồi, cô cảm thấy vô cùng mỏi mệt, vừa đặt mình xuống gối đã chìm vào giấc ngủ say. Khi tỉnh lại thì trời đã tối mịt, cô mang giày bước xuống giường, vừa buộc lại thắt lưng áo ngủ vừa đi đến phòng sách.

Dung Hải Chính quả nhiên đang ở nơi đấy hút thuốc.

Nghe thấy tiếng chân cô, anh ngẩng đầu lên cười hỏi: "Đói rồi hả, nhà bếp đã chuẩn bị xong thức ăn, chúng ta xuống dưới đó đi." Anh tiện tay khép lại chiếc máy tính đang xem. Lạc Mỹ không nén nổi tò mò, vừa liếc mắt về chiếc máy tính ấy, tay cô đã bị anh nắm lấy dẫn xuống lầu.

Ăn cơm xong, hai người cùng nhau dùng hoa quả trong phòng khách nhỏ. Dung Hải Chính vỗ vỗ lên đầu gối, Lạc Mỹ liền ngoan ngoãn ngồi xuống. Tóc cô đã dài hơn đôi chút, lòa xòa xõa vào mặt khiến cô hơi khó chịu, anh đưa tay vén tóc ra sau tai cho cô rồi bảo: "Lạc Mỹ, em không cần phải đến công ty làm việc nữa."

Cô cũng không hỏi nguyên do, chỉ "ừm" một tiếng đồng ý. Dung Hải Chính nói: "Chỉ còn lại mỗi Ngôn Thiếu Tử, anh đối phó được."

Cô đã quên đi mối ân oán này từ lâu lắm rồi, giờ đây nghe anh nhắc đến bỗng có một cảm giác xa lạ. Cô đã quen với việc nép dưới đôi cánh của anh để tránh mưa gió. Anh hôn lên mặt cô, nhẹ nhàng nói: "Ăn trái cây đi."

Cứ thế, cô ở lại trong nhà, bắt đầu cảm thấy buồn chán. Cô ngủ đến tận trưa mới thức dậy, xem qua TV rồi đi ăn cơm, xế chiều xuống phố mua sắm, hoặc đến câu lạc bộ dành cho thành viên hay đi thẩm mỹ viện giảm cân, sau đó chờ Dung Hải Chính về nhà.

Cô đang sống cuộc sống điển hình của một quý phu nhân. Có một hôm, cô vô tình chăm chút soi gương. Người trong gương tĩnh lặng và uể oải, chẳng còn nhận ra nửa phần sắc sảo cùng năng động ngày nào. Một Lạc Mỹ thông minh và cứng cỏi xưa kia đã không còn trông thấy, người dịu dàng điềm tĩnh trong gương mới đúng là cô bây giờ. Mà có lẽ như vậy cũng chẳng có gì là không tốt cả, cô thả gương xuống, mơ hồ ngẫm nghĩ. Vì buồn chán, cô đành lái xe xuống phố mua sắm.

Bước vào một cửa hàng trang sức quen thuộc, từ nhân viên đến quản lý, ai cũng đều mặt mày hớn hở: "Dung phu nhân, cô đến thật là đúng lúc, vừa hay có một đợt hàng mới nhập về."

Cô mỉm cười, mấy nhân viên của cửa hàng liền xúm lại đưa cô đến phòng vip, vừa mới đến cửa đúng lúc hai nhân viên đang cung kính bước ra ngay cạnh một đôi nam nữ. Hai bên không ngờ chạm mặt nhau, ai nấy đều ngẩn ra.

Lạc Mỹ vô cùng bất ngờ, không nghĩ nơi này lại gặp được Ngôn Thiếu Tử. Bên cạnh cậu còn có một vị giai nhân xinh xắn đáng yêu, quả là ngoài dự đoán.

Người quản lý cười xòa hỏi: "Ngôn tiên sinh, Cổ tiểu thư, mới đó mà đã chọn được nhẫn rồi ư?" Ngôn Thiếu Tử gật đầu, quản lý liền hỏi: "Không biết ngày vui là ngày nào ạ? Đến lúc đó hôn lễ nhất định sẽ xôn xao khắp thành phố, Ngôn tiên sinh nhớ là phải đánh bóng tên tuổi cho cửa hàng này nhé. Ngôn

- Cổ làm sui với nhau, thủ tục lại được lựa chọn tại cửa hàng của chúng tôi, việc này quả là cơ hội quảng cáo ngàn năm có một đấy."

Ngôn Thiểu Tử dường như đã chán ngấy những lời nịnh nọt của tay quản lý, gật đầu rồi đi thẳng. Lạc Mỹ vừa bước vào phòng vip đã có kẻ bưng chìa khóa đến hỏi: "Hôm nay Dung phu nhân muốn xem thứ gì ạ? Có một lô nhẫn kim cương vừa nhập về đấy." Nhìn thấy Lạc Mỹ gật đầu, y lập tức mở rương lấy ra cho cô xem. Một loạt những viên đá nhỏ sáng lấp lánh bất giác khiến cho Lạc Mỹ hoa cả mắt.

Chẳng hiểu sao cô lại không muốn nán lại nơi này nữa liền tiện tay chỉ đại một món, tay quản lý bèn khen không ngớt miệng: "Dung phu nhân thật là tinh mắt. Viên kim cương này trắng trong hoàn hảo đến không tỳ vết, tuy chỉ có 4 ca

-ra nhưng được chạm khắc thật kỳ công..."

Lạc Mỹ cũng chẳng buồn hỏi giá tiền, cũng không thèm nhìn đến hóa đơn mà nhân viên bên cạnh trình lên, ký tên bảo: "Giao đến nhà của tôi đi." Nói rồi đứng dậy, mặc cho bọn họ tiền hô hậu ủng tiễn cô ra cửa.

Lượn xe trên phố một vòng, ngờ đâu cô lại lái đến quảng trường Ngưỡng Chỉ, đã lỡ đến đây rồi nên cô đành đưa xe xuống đỗ ở bãi ngầm của cao ốc Vũ Thiên. May mắn một điều, tuy đã lâu không đi làm nhưng thẻ từ của thang máy chuyên dụng cô vẫn còn giữ trên người, thế nên cô trực tiếp đi từ bãi xe vào thang máy chuyên dụng. Cầu thang máy này nối thẳng đến văn phòng Dung Hải Chính. Nghĩ đến cảnh đột ngột chạy lên như vậy, cô chắc hẳn sẽ dọa cho anh nhảy dựng lên.

Thang máy đã đến nơi, theo tiếng chuông báo hiệu vang lên, tầm nhìn của cô ngày một rộng ra nhưng cô lại không trông thấy Dung Hải Chính đâu cả. Trong văn phòng tịch mịch yên tĩnh, cô gọi "Dung Hải Chính" hai lần, anh cuối cùng cũng từ phòng nghỉ bước ra, sắc mặt hối hả, còn thuận tay khép cửa phòng nghỉ lại.

Lạc Mỹ bước ra khỏi thang máy, ánh mắt anh dời về hướng khác, miệng hỏi: "Sao em lại đột nhiên đến đây?"

"Em tạt ngang qua, thuận tiện nên ghé thôi." Cô từ từ tiến đến gần anh. Anh dựa vào cánh cửa nọ, im lìm không cử động, chỉ bảo: "À, chúng ta đến văn phòng của em nói chuyện nhé."

Mũi cô đã ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng, đồng thời cô cũng trông thấy vết môi son nhàn nhạt in trên cổ anh. Cô vươn tay lau đi vệt son ấy, thản nhiên mỉm cười bảo anh: "Anh nói với cô gái bên trong ấy biết, nên dùng loại son không phai màu thì tiện hơn."

Anh vẫn đứng im không nhúc nhích. Cô liền bảo: "Em về đây."

Về đến nhà, cô còn xuống bếp nấu nướng vài món ăn rồi mới báo với người hầu phòng: "Tôi mệt rồi, muốn ngủ một lát, đừng làm phiền tôi nhé." Cô còn dặn thêm, "Thức ăn nấu xong để sẵn ở đó, đợi khi nào ông chủ trở về thì ăn."

Chị Tư vâng dạ xong, Lạc Mỹ lên lầu, tìm được mớ thuốc ngủ của Dung Hải Chính cất trong tủ đựng thuốc. Lọ thuốc ấy vừa mở niêm, còn hơn tám mươi viên, cô rót một chén nước, nuốt từng viên thuốc màu trắng này vào miệng, sau đó lặng lẽ nằm xuống, lặng lẽ thiếp đi.

Cô bị một thứ cảm giác cực kỳ khó chịu lay tỉnh lại, vừa mở mắt ra liền phát hiện trong cổ họng mình có đặt một chiếc ống dẫn, buồn nôn đến mức khiến cô phải nhăn mày nhíu mặt. Bóng người xung quanh lúc ẩn lúc hiện, thị giác trắng lóa khiến cô muốn nhìn cũng không thể nhìn rõ, cô đành nhắm mắt lại.

Cuối cùng, ống dẫn trong cổ họng được rút ra, cô bị thúc mạnh lại mở mắt ra, trông thấy chiếc mũ trùm trên đầu của viên y tá. Y tá? Vậy là cô đang ở trong bệnh viện ư?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!