Chương 7: (Vô Đề)

Xe êm ái chuyển bánh, cô lặng im nhìn ra cửa sổ, Ngôn Thiếu Lệ ngồi cạnh bên cũng trầm mặc không nói, sự yên tĩnh này khiến cho không khí trong xe có một sự ngượng ngùng kỳ lạ. Cuối cùng, Ngôn Thiếu Lệ hỏi: "Cô dùng cà phê không?"

Cô gật đầu, lẳng lặng theo dõi gã loay hoay bên máy pha cà phê cấp tốc. Sau khi đưa tay nhận lấy tách cà phê nghi ngút khói, cô mới nói lời cảm ơn. Ngôn Thiếu Lệ không uống cà phê mà rót cho mình một ly rượu vang.

Uống xong tách cà phê, xe vẫn chưa ra khỏi nội thành. Thành phố trong đêm mưa càng làm tăng thêm vẻ giá lạnh cho mùa xuân. Cô tựa trán lên thành cửa sổ, đầu óc mơ mơ màng màng, từng cơn uể oải cứ nối tiếp nhau kéo đến, cô buồn ngủ đến mức gần như không hé nổi mắt ra.

Không, không đúng, cô vừa mới uống một ly cà phê, không lý do gì lại buồn ngủ rã rời đến thế được, hơn nữa bây giờ chỉ mới có bảy giờ tối, cô mệt mỏi ngẫm nghĩ, chỉ là mí mắt của cô nặng đến mức không thể nhướng lên nổi. Không thể ngủ, không được ngủ! Cô tự nhủ lòng. Nhưng hơi thở của cô càng lúc càng đều đặn, tay chân thêm bải hoải, mí mắt ngày một nặng hơn. Rồi cô nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ say lúc nào không hay.

Cô giật mình tỉnh lại giữa tiếng mưa rơi rỉ rả, trong khoảnh khắc tỉnh lại ấy, ý niệm của cô về không gian và thời gian đã xảy ra xáo trộn, ngỡ rằng mình đang ở trong căn phòng tại đường Vĩnh Bình Nam, vì giấc ngủ của Ngôn Thiếu Tử luôn không yên ổn, mỗi lần cô tỉnh lại, định trở mình đều bị cánh tay của cậu đè lên cổ gây cảm giác ngộp thở.

Thế nhưng, ý thức của cô dần hồi phục lại, Cô tức tốc bật dậy như sấm vang chớp giật! Cô đang ở nơi đâu? Cô bối rối nhớ lại, khi ấy mình đã thiếp đi trên xe của Ngôn Thiếu Lệ, nhưng... vì sao giờ đây mình lại ở tại chốn này? Cô chợt hoảng hốt nhận ra, người đang nằm bên cạnh mình lại chính là Ngôn Thiếu Lệ!

Trong đầu cô lùng bùng nổ vang, dường như toàn bộ máu trên người đều đổ dồn về não. Cô hối hả nhặt quần áo của mình lên, đầu óc vẫn không ngừng hỗn loạn.

Cô đã làm gì thế này? Sao cô lại ở nơi đây?.

Không! Không phải cô đã làm gì, mà là gã đã làm gì với cô. Cô cơ hồ muốn hét toáng lên, không! Không! Không phải như vậy đâu!

Cô như phát điên lay tỉnh Ngôn Thiếu Lệ. Gã lim dim nhìn cô, đột nhiên mở tròn mắt: "Lạc Mỹ?" Gương mặt gã tỏ ra vẻ vô cùng hoảng sợ.

Lạc Mỹ không biết mình đã gọi cảnh sát như thế nào. Cảnh sát trong vòng một phút đã đến nơi, họ đưa cô vào trong bệnh viện rồi dẫn Ngôn Thiếu Lệ về sở.

Cố vấn pháp luật của gia tộc Ngôn Thị lập tức đến sở cảnh sát yêu cầu bảo lãnh, ban cố vấn tư tưởng của Thường Hân cùng lúc nhận được tin tức, bắt đầu khẩn cấp triển khai hoạt động.

Còn Lạc Mỹ thì lại một mình đối mặt với cảnh hổ thẹn, bị gặng hỏi không ngừng nghỉ. Mỗi lần thuật lại, cô có cảm giác như chính mình bị lột phăng áo quần, trần trụi mang cho mọi người chiêm ngưỡng. Cô cuối cùng cũng sụp đổ.

Cô la thét, ném đi bất cứ thứ gì có thể ném, gần như phát điên lên. Bác sĩ không thể không tiêm cho cô một mũi thuốc an thần, cử người giám sát cô suốt 24 giờ.

May mà Dung Hải Chính kịp trở về. Lúc anh vào phòng bệnh thì đã thấy Lạc Mỹ bị dây trói trên giường, giống như cô là một kẻ tâm thần vậy. Anh lập tức lạnh giọng hét: "Thả vợ tôi ra mau."

Bác sĩ nói: "Tinh thần của cô ấy tương đối không ổn định."

Anh lạnh lùng lặp lại một lần nữa: "Tôi nói thả vợ tôi ra mau."

Dường như hiểu rõ anh là kẻ không nên làm trái ý, bác sĩ liền ra hiệu cho y tá nới lỏng dây trói ra. Lạc Mỹ lập tức như một đứa trẻ bị khiếp sợ, hoảng hốt muốn bỏ chạy khỏi phòng bệnh. Cô để chân trần, sợ hãi muốn lao đi, nhưng Dung Hải Chính chỉ với một bước dài đã kịp giữ được cô lại: "Lạc Mỹ!"

Cô hoảng kinh, liều mạng vùng vẫy: "Buông tôi ra! Buông tôi ra!"

"Lạc Mỹ…" Giọng nói của anh nghẹn lại, "Là anh, là anh đây."

Cuối cùng cũng nhận ra giọng nói của anh, cô ngơ ngác đứng sững lại một lúc, tiếp đó hệt như một đứa trẻ òa lên khóc tấm tức.

Cô khóc đến mờ trời tối đất. Nỗi bơ vơ quạnh quẽ khi mất mẹ từ nhỏ, sự phấn đấu gian khổ lúc lớn lên, cái chết bi thảm của cha và Lạc Y... Mọi chuyện không như ý nguyện dường như đều bộc phát ra trong cơn thổn thức này. Cô đã không còn chịu đựng được nữa, không thể nào chịu đựng nổi nữa.

Anh nhè nhẹ vỗ lên lưng cô, thì thào nói: "Khóc đi, cứ khóc nữa đi."

Cổ họng cô đã khản đặc, khóc không thành tiếng, nhưng nước mắt cô cứ trào ra như một dòng suối, thấm ướt y phục của anh.

Anh vỗ về cô, thầm thì bên tai: "Lạc Mỹ, sau này không ai dám hiếp đáp em nữa đâu." Ánh mắt anh trôi về một nơi nào đó trong không trung, lạnh lẽo và nguy hiểm, "Anh sẽ bắt những kẻ đã làm em đau lòng, từng người một phải trả giá."

Anh nói được là làm được.

Anh có luật sư tốt nhất. Vì để phòng ngừa gia tộc Ngôn Thị gây áp lực cho tòa án, anh lợi dụng sự phức tạp của mạng chính phủ và thương mại, đem chuyện này phóng đại đến mức đau đớn cùng cực, để đảm bảo chắc chắn rằng thẩm phán không thể vì tình mà bẻ cong luật lệ.

Gia tộc Ngôn Thị cố gắng bưng bít thông tin, còn phái người khéo léo ngỏ lời đến Dung Hải Chính, nếu có thể bãi nại trước tòa, gia tộc Ngôn Thị sẽ trả cho anh một khoảng bồi thường không nhỏ.

Dung Hải Chính chẳng những không giận còn mỉm cười: "Bãi nại trước tòa à? Được chứ, bảo Ngôn Thiếu lệ nhảy từ tầng thượng của cao ốc Ngưỡng Chỉ xuống đi, tôi sẽ rút đơn kiện ngay."

Trận chiến này đã không thể tránh được nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!