Chương 6: (Vô Đề)

"Mất ngủ, bệnh cũ thôi." Anh hời hợt nói, cầm lấy thìa múc cháo, rồi như chợt nhớ ra điều gì, "Tôi đang muốn hỏi cô đây, bữa sáng ngày hôm qua cô ăn miễn cưỡng như vậy, chắc là không quen, sao cô lại không nói ra? Đây là nhà mình, không phải khách sạn, muốn ăn gì sao không nói cho nhà bếp?"

Lạc Mỹ giật thót, trong lòng như có cảm xúc gì đó, mỉm cười bảo: "Tôi định nói nhưng lại quên khuấy đi mất, hơn nữa sáng nay lại được ăn cháo trắng."

"Vậy cô phải cảm ơn tôi rồi." Dung Hải Chính nói: "Nếu hôm qua tôi không bảo với nhà bếp, hôm nay cô sẽ không có cháo trắng để ăn như vậy đâu" Anh vốn có ý đùa cợt, ai ngờ Lạc Mỹ tưởng thật, bỏ khăn ăn xuống bước qua bảo: "Cảm ơn" Rồi không đợi cho anh kịp phản ứng, cô cúi người hôn anh.

Anh chầm chậm ôm lấy cô, thắm thiết trao nụ hôn, hai người trước đây tuy đã từng hôn môi nhau, nhưng cũng chỉ là phơn phớt thoảng qua, cho đến lúc này cũng chưa từng quấn quýt triền miên như vậy. Lạc Mỹ gần như nghẹt thở, anh ôm siết cô chặt đến mức thở không ra hơi.

Thật lâu sau, trên hàng lang vọng đến tiếng bước chân, Dung Hải Chính mới hạ giọng hỏi: "Cô có việc muốn nhờ tôi đúng không?"

Lạc Mỹ vẫn còn chút váng vất nghẹt thở, chỉ hỏi: "Sao chứ?"

"Không có gì?"

Lạc Mỹ vẫn còn lơ mơ: "Là sao?"

"Không có gì, tôi chỉ cảm thấy lo lắng khi được cô quan tâm như vậy thôi." Anh thản nhiên nói, "Vô duyên vô cớ, cô sẽ không có dáng vẻ như thế."

Lạc Mỹ phát lạnh trong lòng, trên mặt lại thấp thoáng nét cười: "Chúng ta là đồng minh, anh nói như vậy là không tin tưởng tôi?"

Anh cũng mỉm cười: "Tôi đương nhiên là tin cô."

Lạc Mỹ chỉ cảm thấy chút hơi ấm vừa nảy sinh trong lòng đang dần dần tan đi, dần dần trở về vị trí ban đầu của chính nó. Cô điềm nhiên ăn hết bát cháo như chưa có chuyện gì xảy ra, còn Dung Hải Chính cũng không nói thêm gì nữa.

Vào đến văn phòng đương nhiên tiếp tục tất bật. Giờ cơm trưa, tuy ăn cùng một chỗ với nhau nhưng hai người chỉ bàn công việc. Buổi tối, Dung Hải Chính có buổi tiệc phải đi tiếp một vị khách hàng người Nhật, Lạc Mỹ ở công ty làm thêm đến chín giờ mới trở về nhà, nhà bếp tuy đã chuẩn bị vài món ngon nhưng ăn cơm một mình thật vô vị, thức ăn nhai trong miệng nhạt như nước ốc, cô chỉ ăn qua loa cho xong chuyện.

Ăn cơm xong cô liền xem đống công văn vừa mang về nhà đến tận mười hai giờ đêm, Dung Hải Chính vẫn chưa trở về, cô cũng chẳng quan tâm, tiện tay đóng cửa phòng đi ngủ.

Dung Hải Chính mãi đến hai giờ sáng hôm sau mới về đến nhà, trên người có chút men rượu. Đám người làm đều đã đi ngủ, anh tự mình bước lên lầu nhưng lại không mở được cửa phòng, gọi hai tiếng "Lạc Mỹ" cũng không nghe ai đáp lời. Bên ngoài phòng ngủ là phòng khách, nơi ấy có một chiếc ghế mây, anh vừa khó chịu vừa mỏi mệt. Men rượu trong người lại dâng lên, anh thở dài một hơi ngồi xuống ghế, vừa gục đầu vài cái thì đã thiếp đi lúc nào không hay.

Lạc Mỹ sáng sớm thức dậy, nhớ ra Dung Hải Chính cả đêm không về, trong lòng rốt cuộc cũng có chút lo lắng. Nào ngờ cô vừa mở cửa phòng ra, ngoài phòng khách có người đang lăn kềnh ra ngủ, hại cô một phen giật mình, nhìn kỹ lại là Dung Hải Chính. Anh say rượu chưa tỉnh, trên cằm đã lún phún mọc râu. Hiếm khi nào anh lại có bộ dạng như thế, thường ngày anh vô cùng chăm chút cho vẻ ngoài, khó mà thấy được bộ mặt này của anh, nhưng như thế ngược lại có cảm giác anh đã trẻ đi rất nhiều. Lạc Mỹ lay tỉnh anh, gọi: "Anh về phòng ngủ đi" Anh đã tỉnh lại ít nhiều, nhướng mắt lên nhìn cô: "Sao vậy, cô không tức giận à?"

Lạc Mỹ không nói lời nào. Anh thở dài trách: "Tôi biết rồi, hôm đó cô gặp lại Ngôn Thiếu Tử nên hối hận vì đã kết hôn với tôi."

Lạc Mỹ sắc mặt thoáng thay đổi, bảo: "Anh nói lời này là ý gì? Chúng ta vì sao mà kết hôn? Cái chết của cha và em gái tôi còn chưa tra rõ chân tướng, anh cho rằng tôi và Ngôn Thiếu Tử còn có thể có điều gì ư?"

Dung Hải Chính trở người sang hướng khác, nói: "Tôi không muốn tranh cãi với cô."

Lạc Mỹ bước thẳng ra ngoài, ngồi lên chiếc ghế mây nơi phòng khách. Trong phòng yên tĩnh trở lại, một lúc lâu sau cũng vẫn im phăng phắc. Chị Tư lên hỏi cô, bảo tài xế đang đợi, điểm tâm cũng đã sắp nguội. Cô nhìn thời gian biểu, xem ra mình sắp trễ đến nơi, vì vậy không ăn sáng mà lên xe đi luôn.

Bận rộn trong văn phòng đến mười giờ, cô mới nhận được điện thoại nội bộ của Tôn Bách Chiêu: "Ông Dung đang ở văn phòng đợi chị."

Cô liền đi qua văn phòng của anh, Tôn Bách Chiêu cũng đang ở đây, vì thế cô ngồi xuống không nói gì. Đợi khi Tôn Bách Chiêu vừa đi khỏi, văn phòng chỉ còn lại hai người bọn họ. Trong không gian khoáng đãng như thế, văn phòng của anh lại được thiết kế vừa rộng rãi vừa trong suốt, xung quanh đều là kính và cửa sổ, mênh mang ngời sáng, Lạc Mỹ có cảm giác thở không ra hơi.

Dung Hải Chính hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, mãi cho đến khi cô ngộp phải bật ho anh mới dập tắt thuốc, đẩy một chiếc hộp giấy đến trước mặt cô: "Chị Tư nói cô không ăn sáng, tôi tiện thể mang tới cho cô đây."

Lạc Mỹ nói: "Tôi không đói."

Anh "ừm" một tiếng, lại đốt lên một điếu thuốc khác. Lạc Mỹ liền bảo: "Nếu không có việc gì thì tôi đi đây." Nói rồi đứng dậy, nhưng anh cũng nhanh chóng bật dậy, bất chợt nắm lấy tay cô: "Lạc Mỹ!"

Cô nhìn về phía bàn tay đang nắm lấy cánh tay mình, anh cuối cùng cũng chầm chậm buông ra.

Trong giờ cơm trưa, hai người đều không ai nói với ai câu nào. Đến tối trở về nhà, lúc ăn cơm trong đại sảnh, ngay cả chị Tư cũng nhận ra bầu không khí khác thường, làm việc càng dè dặt thận trọng hơn.

Lạc Mỹ trong lòng cảm thấy bực bội, Dung Hải Chính mở máy tính xách tay ra xem tình hình cổ phiếu ở New York. Anh một khi làm việc thì không ngừng hút thuốc, hút đến mức cô ho sặc sụa. Anh nhận ra liền đóng máy tính lại, đứng dậy đi đến phòng đọc sách. Lạc Mỹ tuy đã lên giường nhưng một mình nằm đó cũng phải trằn trọc hồi lâu mới ngủ được.

Trong cơn mơ màng, cô dường như đã trở lại ngôi nhà cũ, chỉ có mình cô ở nhà, ánh hoàng hôn rọi vào, phủ lên đồ vật trong nhà một màu vàng nhạt. Cô một mình tất bật trong bếp, làm thật nhiều món ăn, vừa nấu xong nồi canh, trong lòng chỉ ngẫm nghĩ sao cha còn chưa trở về? Khó khăn lắm mới nghe tiếng chuông cửa vang lên, cô vội vàng bước ra mở cửa, nhưng bên ngoài lại chẳng có ai. Đang lúc lấy làm lạ thì bỗng nhiên có người từ phía sau siết chặt lấy cổ cô.

Cô cố sức giãy dụa, cố sức vùng vẫy, cuối cùng cũng quay đầu lại được, phía sau lại là Lạc Y. Trên mặt cô ta toàn là máu, hai hốc mắt trống rỗng, từng giọt máu bên trong ấy rỉ rả rơi xuống, chỉ kêu lên hai tiếng: "Chị hai!" Rồi lại vươn tay bóp lấy cổ cô, "Chị hai, sao chị lại đối xử với em như vậy?" Cô bị dọa đến mức liều mạng la thét, vừa kêu vừa khóc mếu máu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!