Chương 5: (Vô Đề)

"Để tóc dài không đẹp hay sao?" Dung Hải Chính tỏ vẻ khó hiểu hỏi cô.

"Tôi muốn thử xem hình dạng của tôi khi để tóc ngắn thế nào." Khóe miệng của cô cong lên, lộ ra một nụ cười duyên dáng, "Sao vậy, anh cảm thấy không đẹp à?"

"Không phải, rất đẹp là đằng khác." Anh ngập ngừng một chút rồi hỏi cô, "Cô có muốn mua chút gì không? Tiffany(*) cách nơi này cũng không xa." 

(chú: nhãn hàng trang sức nổi tiếng thế giới)

Cô thở dài hỏi: "Vì chuyện ngày hôm qua mà anh cảm thấy xấu hổ à? Anh phải tiêu một khoảng tiền lớn hoặc mua vài món trang sức cho tôi mới có thể an lòng ư?"

Anh đáp: "Tôi chỉ nghĩ rằng cô sẽ thích..."

Anh nghĩ hay thật! Lạc Mỹ cảm giác nếu cô mà không ở thẩm mỹ viện thì đã gần như nổi giận mất rồi. Cô cảm nhận được ẩn ý bên trong câu nói ấy, anh tưởng rằng cô là ai? Là gái gọi cao cấp à?

Mặt sa sầm rời khỏi thẩm mỹ viện, cô với tay gọi taxi, một mình trở về khách sạn. Thế nhưng anh lại đến phòng cô trước một bước để chờ đợi cô.

"Lạc Mỹ."

Cô thả túi xách rồi ngồi xuống mở TV.

"Lạc Mỹ." Anh đứng trước mặt, chắn hết tầm mắt của cô, "Tôi không rõ tại sao cô lại tức giận. OK, hôm nay là tôi không đúng, nhưng tôi tuyệt không có ý gì khác với cô, chỉ là mấy ngày nữa chúng ta sẽ trở về, tôi thấy cô chưa mua gì cả nên mới hỏi một tiếng."

Cô cúi đầu, lặng lẽ đan chặt mười ngón tay vào nhau, đôi cánh tay vốn trắng ngần vì dùng lực nên đốt tay đã thoáng chuyển sang màu tái nhợt. Anh ngồi sụp xuống, nắm lấy bàn tay cô: "Sáng sớm hôm nay tôi ngỏ ý muốn cùng cô kết hôn nhưng cô không đồng ý. Tôi không biết tôi có điểm nào không tốt khiến cho cô từ chối, nhưng tôi tuyệt đối thật lòng thật dạ, không hề có ý nghĩ nào xem thường cô cả."

Lạc Mỹ lại mỉm cười: "Xem anh kìa, nói đến mức cả tôi cũng phải xấu hổ lây. Chúng ta đều là người trưởng thành cả, không cần vì chuyện của tối hôm qua mà kết hôn đâu. Tâm tình của tôi không tốt, mong anh tha lỗi, chúng ta rốt cuộc chỉ là đối tác có cùng chung kẻ thù thôi mà."

Dung Hải Chính cũng bật cười.

Cuối cùng họ cũng cùng nhau đi dạo phố, nhưng trong lòng Lạc Mỹ vẫn chất chứa một nỗi niềm khác lạ. Cô thấy gì thì mua đó, hệt như đang giận dỗi, lại càng tỏ ra dáng vẻ của một người hám của, sắm sửa liên tục mãi đến khi hoàng hôn mới trở về khách sạn, báo hại tài xế và nhân viên tạp vụ phải khệ nệ khiêng cả đống hàng hóa, trái một túi, phải một túi, giúp cô mang vào trong phòng.

Lạc Mỹ lúc này mới nói với anh: "Anh vừa lòng chưa, con người tôi không tiêu phí thì thôi, chứ tiêu rồi thì tốn cả đống tiền đủ cho anh phải xót ruột đấy."

Nhưng anh chỉ mỉm cười: "Xót ruột thì không có, chỉ có xót đôi chân mà thôi."

Lạc Mỹ không thèm nói lý với anh, hất bỏ đôi giày cao gót, chân không bước đến khuấy rượu champagne. Những chiếc túi lớn túi nhỏ chất đống trên mặt đất, cô cũng chẳng buồn để mắt đến.

Anh nói: "Lạc Mỹ, nói thật, vì sao cô không chịu lấy tôi chứ? Chúng ta có cùng một mục tiêu, có cùng chung sở thích, hơn nữa con người của tôi cũng không đến nỗi nào."

Lạc Mỹ nói: "Chính vì như thế, tôi mới không thể lấy anh được. Anh chưa từng nghe nói hay sao, thứ tốt nhất là thứ chúng ta không nên dùng mà phải từ từ ngắm nghía, ngắm nghía ở đây chính là đứng từ xa quan sát."

Anh bảo: "Tôi đang nói nghiêm túc đấy. Cô nghĩ lại xem, nếu như đôi ta lấy nhau, đó sẽ là một đả kích nặng nề đối với gia tộc Ngôn Thị."

Lạc Mỹ sững sờ, chầm chậm xoay người lại, có phần ngỡ ngàng nhìn anh: "Vậy ra đây là lý do anh muốn kết hôn cùng tôi?"

"Đương nhiên." Anh lơ đễnh nói, "Dù sao tôi cũng không để ý đến hôn nhân của tôi sẽ như thế nào, cô cũng thế phải không? Mục đích mà chúng ta còn tồn tại chính là vì báo thù, chỉ cần có lợi cho việc báo thù vậy thì tại sao chúng ta lại không làm?"

Cô siết chặt ly rượu, gần như muốn bóp vỡ vành ly bằng thủy tinh trong suốt kia, nhưng cô căn bản không hề cảm thấy đau đớn nào trong lòng cả. Báo thù, đúng vậy, đó là lý do cô sống sót, lý do quan trọng nhất.

Cô tỏ ra bình tĩnh và khách quan hỏi: "Anh cho rằng sẽ hiệu quả không?"

"Đương nhiên là hiệu quả." Anh đáp. "Thứ nhất, gia tộc Ngôn Thị sẽ nhận ra sự kết hợp của chúng ta là không thể phá hoại được. Thứ nhì, cô có thể danh chính ngôn thuận bước vào hội đồng quản trị Thường Hân. Thứ ba, với thân phận Dung phu nhân, ở rất nhiều phương diện cô sẽ có thêm nhiều thuận lợi để giúp đỡ tôi."

Lạc Mỹ hít sâu vào một hơi, trong đầu cô vì lợi ích được

- mất đang kịch liệt tranh đấu với nhau. Phải, nếu như cô kết hôn với anh rồi, cô sẽ đạt được nhiều thứ có lợi; về phần "mất", cô đã chẳng còn gì để mất nữa, mà đã không còn gì để mất, cô còn lần lữa làm gì?

Nhưng bởi vì được nhiều hơn mất, cho nên cô mới chần chừ. Trong hiệu quả là lợi ích kinh doanh, trong kế hoạch khôn khéo của một thương gia như anh, làm sao mà không có lợi nhuận cho được?

Cô hỏi: "Vậy còn anh thì sao? Anh có điểm gì tốt?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!