Chương 90: (Vô Đề)

Editor: Linh Đang

—— anh đẹp trai này, có hứng thú uống một chén hay không?

Câu thoại này như lập tức đánh trúng chỗ mềm mại sâu trong tâm hồn.

Bỗng nhiên Quan Hành nhớ lại đêm bọn họ gặp mặt kia, không hiểu sao cô xông tới, còn to gan lớn mật mà lấy miệng lưỡi đùa giỡn mời anh uống rượu. Lúc ấy anh còn đang suy nghĩ, sao lại có một cô gái không muốn sống chạy tới đây, nhưng mà hiện tại suy nghĩ lại một chút, đây đâu phải là không muốn sống, rõ ràng là muốn mạng của anh.

"Thất thần làm cái gì?" Lương Kiều thấy bộ dáng anh thất thần, đứng dậy nhón mũi chân hôn bên môi anh một chút.

Lúc này Quan Hành mới hoàn hồn, lúc cô chạy đi đuổi theo một chút theo bản năng, thoạt nhìn có chút ngốc.

Lương Kiều vui vẻ, "Đồ ngốc!"

"Hiện tại chê anh ngốc? Chậm!" Quan Hành nhận ly rượu trong tay anh, uống một hơi cạn sạch, rồi mới tùy tay ném ly rượu qua một bên, ôm lấy eo cô làm bộ hung tợn, "Ai bảo tự em quyến rũ anh, hiện tại muốn chạy cũng không còn kịp rồi, đời này ăn chắc em rồi!"

"Ai," Vẻ mặt Lương Kiều buồn rầu biểu tình, "Em đây liền cố mà cưới anh đi."

??? Cầm nhầm kịch bản à?

Lương Kiều khom lưng lấy chiếc hộp hình vuông từ trên bàn, bởi vì ánh đèn quá mờ, màu sắc của chiếc hộp vô cùng giống mặt bàn đá cẩm thạch, lúc Quan Hành tiến vào căn bản không để ý đến, anh nhìn thoáng qua, lại ngơ ngẩn.

Cái này, không phải anh mua…… gì thế? Bị cô trộm đi lúc nào vậy?

Lương Kiều không quản anh những tính toán trong lòng anh, mở hộp ra, bên trong có một viên đá trứng bồ câu rất lớn, ở dưới ánh phản xạ xinh đẹp sáng rọi. Lương Kiều lấy nó ra, híp cầm rồi xoay chuyển.

Quan Hành còn đang rối rắm rõ ràng mình giấu kĩ như vậy, sao lại bị cô tìm thấy rồi trấn lột, một bàn tay đã bị Lương Kiều cầm lên.

Ngón áp út bị cô nắm, tức khắc Quan Hành càng rối rắm, tư thế này ……

Mẹ nó rốt cuộc là tình huống gì vậy?

"Anh nguyện ý gả cho em không?" Lương Kiều nhìn anh, cười khanh khách mà nhẹ giọng hỏi.

Biểu cảm táo bón trên mặt Quan Hành, nửa ngày mới nghẹn ra hai chữ: "…… Nguyện ý."

Không phải là chỉ play đổi vai sao, anh chơi!

Lương Kiều cười rộ lên khanh khách, rồi mới thật sự cầm viên trứng bồ câu đeo lên ngón áp út của anh. Quan Hành vội vàng cong ngón tay ra, "Này, em làm thật đấy à?"[email protected]Đ#L$Q%Đ^^

"Đương nhiên!" Vẻ mặt Lương Kiều đứng đắn, "Việc quan trọng như này há có thể lấy để đùa. Tới đây, duỗi tay, ngoan."

"……" Quan Hành yên lặng duỗi thẳng đầu ngón tay.

Ngón tay anh không tinh tế giống Lương Kiều, nhẫn hoàn toàn là dựa theo kích cỡ của cô làm, làm sao có khả năng mang được. Lương Kiều thử hai lần, cũng không được, ngược lại kéo ngón tay anh nhỏ lại, xoay tròn luồn nhẫn vào.

"Được rồi!" Cô giơ ngón tay anh, đắc ý nhìn nửa ngày, cười đến rất vui vẻ.

Bản thân mình quang minh chính đại thưởng thức còn chưa đủ, cô lại bộc phát ý tưởng lấy điện thoại ra chụp, không chờ Quan Hành kịp phản ứng, cô đã đăng ảnh chụp lên Weibo —— kèm theo: "Cưới."

Quan Hành: "……"

Nhưng mà đây còn chưa phải cái hố duy nhất.

Cô đăng lên Weibo xong liền tự mình vội vàng xem các bình luận thú vị, Quan Hành đang ở một bên kéo nhẫn xuống, làm cách nào cũng không kéo được. Lúc đang dùng sức đột nhiên nghe thấy "bang" một tiếng, theo sau một câu: "Surprise!"

Quan Hành vội vàng giấu ngón tay vào trong túi, quay đầu lại, chỉ thấy Cao Hàn cùng một đống người phun champagne ra tùy ý. Cùng lúc đó một đống lụa đầy màu sắc phun tới chỗ anh: "Chúc mừng khang phục!"

"……" Quan Hành yên lặng dùng tay gạt bớt dải lụa rực rỡ rớt trên mặt, "Cám ơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!