Chương 8: Nghiệt duyên

Phong Miểu Miểu mướn một nhà trọ xa hoa ở trung tâm thành phố, Quan Hành bị mẹ phái đến đón cô ta mấy lần, coi như là quen cửa quen nẻo .

Trên đường đi có ngang qua cao ốc Quan Ý, anh gọi điện thoại bảo Trương Vĩ xuống, ném tạp chí cho anh ta: "Tra một chút."

"Tra cái gì?" Trương Vĩ không rõ chuyện gì, tất tả lật vài trang, ngạc nhiên nói: "Này, có tâm lý khảo nghiệm à! Làm cái này sao?"

"Cậu là ngốc x sao, khảo nghiệm tạp chí tâm lí của thiếu phụ cậu cũng làm!" Quan Hành trừng mắt liếc anh ta một cái, một lần nữa khởi động xe: "Quay về đi điều tra, với tiền lương của cậu, cũng biết nên làm cái gì!"

Đến dưới nhà Phong Miểu Miểu, Quan Hành gọi điện thoại cho cô ta, kêu cô ta xuống đi bệnh viện. Giọng nói Phong Miểu Miểu nghe hết sức suy yếu, không chịu xuống, Quan Hành không có biện pháp, đành phải dừng xe đi lên lầu.

Lúc Phong Miểu Miểu đi ra mở cửa, sắc mặt thoạt nhìn có chút tái nhợt, mềm mại kêu một tiếng anh hai liền làm một bộ chống đỡ không nổi sắp suy yếu ngã xuống.

Quan Hành vịn lấy cô ta: "Mắc bệnh nghiêm trọng như thế, tôi đưa cô đi bệnh viện." Nói rồi kéo cô ta ra ngoài.

Phong Miểu Miểu thuận thế dựa vào trong ngực anh, níu lấy vạt áo anh yêu kiều hô một tiếng "Không cần", sau đó vẻ mặt thẹn thùng vò vò cổ áo ngủ đang mở rộng ra của mình: "Em bị như thế này không có biện pháp ra cửa đâu..."

"Vậy đi thay quần áo." Quan Hành căn căn bản không thấy được thần thái e thẹn của cô ta, hoàn toàn không hề bị lay động.

Phong Miểu Miểu suy yếu tựa đầu ở trên vai anh: "Anh ôm em vào nằm trên giường đi, em ngủ một giấc thì tốt rồi."

Quan Hành hít sâu hai ngụm, ngăn chặn nội tâm luống cuống, một phen bế cô ta lên.

Phòng trọ nhỏ có hai phòng, sửa sang cực kỳ lịch sự tao nhã, ga giường ở phòng ngủ có màu hồng của thiếu nữ mơ mộng, Quan Hành đặt cô ta lên giường, kéo chăn ra đắp lên người cô ta, mặt cũng che hơn phân nửa."Vậy cô nghỉ ngơi thật tốt, tôi đi trước."

Phong Miểu Miểu gẩy chăn ra, lộ mặt cùng cổ trắng ngần: "Anh hai, có thể rót cho em cốc nước không, em có hơi khát..."

Quan Hành nhìn cô ta trong chốc lát, nhận mệnh ra ngoài rót nước.

Anh đưa nước cho Phong Miểu Miểu, đối phương nằm ở trên giường không cử động, một bộ muốn anh đút cho. Quan Hành làm bộ không hiểu, lưng vẫn phá lệ thẳng tắp. Phong Miểu Miểu chờ trong chốc lát, nhìn anh không có động tĩnh, chính mình chậm rãi ngồi dậy.

Quan Hành rất nhanh nhét cốc nước vào tay cô ta, mới vừa buông tay, Phong Miểu Miểu liền "Ôi" một tiếng -

- không cầm chắc ly nước, cả ly nước đầy văng tung tóe lên người, từ cổ đi xuống, một đường chảy vào chỗ sâu trong cổ áo, làm ướt cả một mảng áo, dán ở trên người, nơi nào đó hiện lên hai đỉnh nhô ra.

Phong Miểu Miểu cắn cắn môi, chính mình lấy tay cầm khăn giấy lại lau. Áo ngủ có dây buộc làm từ tơ, vốn đã lỏng la lỏng lẻo, có thể nhìn ra bên trong không mặc gì, cổ áo bị cô ta càng lau càng mở rộng, lộ ra khe rãnh mê người ở giữa.

Quan Hành nhắm mắt lại thật chặt.

Cái giống phụ nữ này, thật mẹ nó quái lạ!

Phong Miểu Miểu lau rất lâu, sau đó lơ đãng ngẩng đầu, nhìn thấy Quan Hành không nói một lời nhìn chằm chằm cô ta, làm bộ kinh sợ khi đột nhiên phát hiện bên cạnh mình có đàn ông, kinh ngạc hô một tiếng, ngượng ngùng xoay người khép tà áo lại, hờn dỗi kêu: "Anh hai tại sao anh lại..."

Quả thực Quan Hành một đầu hắc tuyến. Mẹ nó, anh như vậy chỗ nào?

Thực sự không muốn cùng người phụ nữ X ngốc này ở chung một chỗ, Quan Hành lấy tay đè bả vai cô ta xuống, kéo chăn qua che cô ta lại: "Cô nghỉ ngơi đi."

Anh xoay người muốn đi, trong tích tắc Phong Miểu Miểu như sinh long hoạt hổ ( sinh khí dồi dào, khỏe mạnh) từ trên giường bật dậy, ôm lấy anh từ phía sau: "Anh hai đừng đi... Em rất khó chịu, anh chăm sóc em được hay không?"

Trong lòng Quan Hành đang hô lớn f*ck một tiếng, tôi cũng rất khó chịu, cô buông tha tôi được hay không?

Anh còn chưa kịp nói chuyện, cửa phòng bên ngoài đột nhiên bị mở ra, Tưởng Du mang theo một bình giữ nhiệt vào cửa, liếc mắt một cái thì liền làm bộ khách qua đường vô tình thấy được. Phong Miểu Miểu lập tức buông tay lui về phía sau, như muốn tránh hiềm nghi cùng Quan Hành kéo ra khoảng cách, lại làm áo ngủ hỗn độn bại lộ trước mắt Tưởng Du.

"Hai đứa..." Mặc dù vốn có ý tác hợp cho hai người, Tưởng Du nhìn thấy tình cảnh như này vẫn kinh ngạc không thôi, trầm mặc hai giây, đặt bình giữ nhiệt lên bàn trà."A Hành, con lại đây."

Quả thực Quan Hành muốn sụp đổ, không phải như mẹ nghĩ đâu!

Anh đóng cửa phòng ngủ lại, đi qua ngồi vào bên cạnh Tưởng Du. Đại khái có thể đoán được mẹ sẽ nói cái gì, nhưng anh không chủ động mở miệng, vẫn còn ôm một chút hy vọng.

"Con đã cùng Miểu Miểu đến một bước này, mẹ cũng không cần hao tâm tổn trí tác hợp hai đứa nữa." Tưởng Du nói: "Miểu Miểu là đứa bé ngoan, mẹ và dì Diệp lại là bạn thân, hai đứa các con có thể thân càng thêm thân thì không thể tốt hơn. Nhưng Miểu Miểu là một cô gái tốt, không giống với những người phụ nữ không tốt mà con quen trước đây, con nên đối xử cho tốt, kiềm chế lòng lại, đừng có lại ra ngoài trêu chọc những thứ oanh oanh yến yến kia..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!