Chương 7: Trùng hợp

.

Phỉ Phỉ cùng bạn trai quen biết và yêu nhau từ khi còn học đại học, cho tới bây giờ đã qua tám năm, trong đó năm năm đều ở nơi đất khách. Đôi uyên ương số khổ này hàng năm gặp mặt không quá mười lần, trừ tết âm lịch hoặc là nghỉ đông, thời gian mỗi lần ở cùng nhau đều không vượt qua ba ngày, vậy mà có thể kiên trì đến từng ấy năm, ở trong mắt Lương Kiều thật sự là một kỳ tích.

Lần này bạn trai của Phỉ Phỉ đặc biệt bay từ thành phố B tới thăm cô, hai người thương lượng xong đều xin nghỉ đông, dạo chơi quanh thành phố C một lần.

Năm ngày ngày nghỉ kết thúc, Phỉ Phỉ mang theo rất nhiều đồ ăn ngon trở về, ở dưới lầu gọi điện cho Lương Kiều xuống đón cô.

Lương Kiều xé toang mặt nạ rửa mặt, mang dép nghênh ngang xuống lầu đón người.

Xe taxi ngừng ở dưới lầu, Phỉ Phỉ vừa nhìn thấy Lương Kiều liền nhào lên ôm chặt lấy cô: "Tiểu kỹ nữ đập( kỹ nữ thất bại), nhớ ta không!"

Lương Kiều cào cào vào cằm cô hai cái như trêu chọc con mèo nhỏ, cười hắc hắc nói: "Mỗi ngày đều ôm ảnh ngươi tự trách, ngươi nói có nghĩ là sao?"

Phỉ Phỉ bị chọc cho cười, nện cô một quyền: "Cút! Làm bà thấy dơ bẩn muốn chết!"

Bạn trai cô Tiếu Phàn đang khuân đồ từ trên xe xuống, trông thấy Lương Kiều cười lên tiếng chào hỏi: "Lương Kiều, đã lâu không gặp."

"Chào anh." Lương Kiều đi tới nhìn mấy thùng giấy anh ta đang chuyển xuống: "Hai người mua những gì vậy, tại sao lại nhiều như thế?"

"Đều là Phỉ Phỉ mua cho em ăn , trái cây còn có đặc sản." Tiếu Phàn để lái xe chờ ở dưới lầu, chính mình ôm hai thùng giúp các cô mang lên lầu.

Dưới đất còn hai thùng nữa, Phỉ Phỉ dự định cùng Lương Kiều mỗi người một thùng, đang muốn xoay người lại ôm, bị Lương Kiều nắm bả vai đẩy qua một bên: "Để mình làm cho, cậu chỉ vướng tay vướng chân."

Bình thường khi hai người bọn họ ở nhà vật nặng đều là Lương Kiều chịu trách nhiệm, nhưng mà hai thùng này mỗi thùng cũng đến vài chục cân, Phỉ Pỉ không quá yên tâm: "Cậu làm được không?"

"Dám nghi vấn năng lực của phụ thân?" Lương Kiều liếc xéo nhìn cô, ném cái chìa khóa cho cô, trực tiếp chồng hai cái thùng ôm đứng lên, cộng lại cũng đến cả trăm cân, nhưng dường như nhìn cô cũng không cố hết sức.

100 cân TQ=50kg

Tiếu Phàn đi phía trước không khỏi cảm thấy kinh ngạc: "Vẫn nghe Phỉ Phỉ nói em khỏe mạnh như đàn ông, cuối cùng hôm cũng được tận mắt chứng kiến."

Lương Kiều cười nói: "Cho nên anh phải biểu hiện thật tốt, phải nhốt được bạn gái của anh, nếu không nói không chừng ngày nào đó em tâm huyết dâng trào nghĩ muốn thử nghiệm bách hợp, bạn gái của anh sẽ biến thành của em."

Có người bạn gái làm biên tập, Tiếu Phàn tự nhiên biết rõ "Bách hợp" là chỉ gì, bất đắc dĩ nói: "Vậy thì thật là cảm tạ em hạ thủ lưu tình ."

Lương Kiều thoáng nhướn mày, mỉm cười: "Biết rõ thì tốt."

Vì đền bù cho Lương Kiều vườn không nhà trống tịch mịch cô đơn mấy hôm nay, Phỉ Phỉ đáp ứng mời cô ăn cơm.

Ngày hôm sau khi hoàn thành công việc, còn chưa tới lúc tan tầm hai người liền mang theo túi xách chạy như bay ra cửa, ngồi tàu điện ngầm tới trung tâm thành phố. Phỉ Phỉ chọn một nhà hàng không tệ, ở tầng cao nhất của bách hóa Thiên Mậu.

Phía dưới lầu năm chính là rạp chiếu phim, cô dự định cơm nước xong sẽ thuận tiện đi xem phim điện ảnh, lúc đi đường liên tục cúi đầu xem di động, một tay nắm khuỷu tay Lương Kiều, bị cô dẫn theo.

Khi qua đường sẽ là Lương Kiều nắm tay cô, trạng thái như này hai người cũng đã tập mãi thành thói quen.

Lúc lên thang cuốn, Phỉ Phỉ giơ điện thoại cho cô nhìn: "Xem cái này như thế nào? Tớ xem đánh giá thấy không tệ, cậu muốn xem không?"

"Được đấy." Lương Kiều liếc nhìn, là phim hoạt hình sản xuất ở trong nước.

"Biên tập!"

Đằng sau đột nhiên có người hô một tiếng, là giọng nói xa lạ , nhưng có lẽ do xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, một khi nghe thấy có người gọi biên tập Lương Kiều liền quay đầu lại, sau đó thấy một cô gái mặc theo phong cách phương tây rất thời thượng chạy đuổi theo hai cô, cười dịu dàng chào hỏi với cô: "Thật là khéo nha, vậy mà gặp được chị ở chỗ này.

Lương Kiều nhìn hai mắt cô ta, rất nhanh đã nhận ra. Người này chính là Y Nhân Diện, tên thật là Khúc San San, mặc dù không chính thức đã gặp mặt, nhưng trong danh sách bạn bè thường thấy ảnh chụp của cô ta, lớn lên rất xinh xắn, cười rộ lên ngọt ngào, thật là cô gái thời thượng.

Lương Kiều cười cười: "Thật là đúng dịp, chúng tôi đến đây ăn một bữa cơm." Sau đó nhìn về phía Phỉ Phỉ giới thiệu một chút: "Đây chính là Y Nhân Diện, trước kia cũng là tác giả của tạp chí chúng ta, cậu nên biết."

Đâu chỉ biết rõ, quả thực là vô cùng tường tận đấy... Phỉ Phỉ vừa về thì nghe thấy Y Nhân Diện đổi chỗ làm đến (Phạm Hoa ), liên tục vì Lương Kiều mà bất bình, lần này gặp người thật, cố gắng ngăn chặn lửa giận của chính mình, ôn hoà chào hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!