Quan Hành thả Trương Vĩ xuống đường lớn ngay trước công ty, quãng đường còn lại để anh ta tự đi, chính mình lái xe trở về nhà.
Tưởng Du ngồi trong phòng khách tiếp khách uống trà, thấy anh trở về nhưng không trách cứ anh cả đêm không về giống như trước đây, ngược lại cười gọi anh: "A Hành lại đây, hôm nay có khách đấy!" Sau đó bà quay đầu cười híp mắt giới thiệu với cô gái ngồi phía đối diện: "Đây lão nhị của nhà bác, cháu kêu anh hai là được."
Quan Hành bị thái độ đặc biệt tốt của mẹ làm cho không hiểu gì hết, cởi áo khoác tây trang vắt lên cánh tay, nho nhã lễ độ đi về phía người khách chào hỏi: "Xin chào."
Đối phương nhu thuận cười cười: "Anh hai mạnh khỏe, em tên là Phong Miểu Miểu, anh gọi em Miểu Miểu là được."
Quan Hành rất nghe lời kêu một tiếng "Miểu Miểu", đổi lại đối phương hơi ngượng ngùng cười một tiếng.
Anh chào hỏi xong muốn đi lên lầu ngủ, bị Tưởng Du kêu lại, "Lại đây ngồi. Đây là con gái của dì Diệp, mới vừa du học trở về, người nhà cũng không ở trong nước, con làm anh phải chiếu cố nhiều hơn một chút."
Sau đó thân mật kéo Phong Miểu Miểu nói: "Về sau có chuyện gì cần giúp đỡ cứ việc tìm nó, có thời gian tới nhà ngồi lâu một chút, đừng khách khí với dì."
Phong Miểu Miểu nhu thuận ứng được, lại cười với Quan Hành: "Vậy sau này phiền toái anh hai ."
"Không cần khách khí." Quan Hành cười cười lấy lệ, quá nóng, buông lỏng cà vạt một chút.
Ánh mắt Phong Miểu Miểu ngừng lại, nhìn chằm chằm hai vết đỏ ở cần cổ anh, lại không dấu vết dời mắt đi.
Sau khi tan tầm Lương Kiều gọi điện thoại cho Trâu Dung Dung.
Tối qua sau khi Trâu Dung Dung cùng Tống Bắc rời đi không yên tâm với cô, gọi điện thoại hỏi tình huống ở đó, khi đó cô đang cùng người đàn ông kia làm chuyện xấu hổ, tùy tiện lấy lệ hai câu đã tắt. Cô còn chưa kịp hỏi cái này nha đầu chết tiệt kia việc làm người mẫu sau lưng cô đâu.
"Lương Kiều?" Điện thoại vừa kết nối thì Trâu Dung Dung đã gọi, có lẽ còn đang lo lắng cho cô, giọng nói nghe rất sốt ruột: "Bây giờ chị đang ở đâu vậy? Ngày hôm qua không có xảy ra chuyện gì chứ?"
"Công ty, đang chuẩn bị về nhà." Lương Kiều nói: "Em khỏi phải lo lắng cho chị, chị có thể xảy ra chuyện gì. Ngược lại em, nói đi, giải thích rõ ràng cho chị hôm qua có chuyện gì xảy ra?"
Trâu Dung Dung ấp úng, về sau dường như lại nói hết bằng bất cứ giá nào: "Chị chờ một chút, em ra ngoài nói cho chị." Cô chạy ra khỏi phòng ngủ, xuống dưới lầu tìm nơi yên tĩnh." Chính vì sợ chị không đồng ý nên mới không nói cho chị biết, kỳ thật công ty kia không như thế, chuyện ngày hôm qua mới chỉ là lần thứ nhất, nói dẫn chúng em đi gặp vài nhân vật lớn, trước đây chưa từng có ."
"Taị sao chị nhìn như thế nào cũng thấy quản lý Vương kia không phải là người tốt?" Lương Kiều cười lạnh giật giật khóe miệng, hai ly rượu hạ dược kia vốn là quản lý Vương chuẩn bị cho Trâu Dung Dung, để cho cô đi mời rượu Hà Lập Hâm, muốn rắp tâm gì cũng không cần phải nói nữa."Không nói cái này, trước tiên hãy nói với chị, tại sao đột nhiên muốn đi làm người mẫu?"
Trâu Dung Dung trầm mặc một hồi, giọng nói dần nhỏ hơn, mang theo vài phần buồn bực: "Còn không phải là vì học phí!"
Lương Kiều ngẩn người: "Học phí học đại học không phải là chị đã sớm chuẩn bị cho em rồi sao, trường học của em tăng giá? Không thể được, tiền lương của chị cũng không được tăng đâu."
"Không phải..." Trâu Dung Dung bực bội đá đá cục đá bên chân: "Mẹ lại đưa tiền cho Lương Quốc Hưng ."
Lương Quốc Hưng là cha của Lương Kiều và Trâu Dung Dung, nhưng mà vào lúc Trâu Dung Dung còn rất nhỏ đã ly hôn với mẹ hai cô là Trâu Từ Cầm, cùng tiểu tam gây dựng lại gia đình, hơn nữa sinh một người con trai. Trâu Dung Dung đối với ông ta chỉ có hận, hoàn toàn không có loại tình cảm giữa cha và con gái, cho nên việc thứ nhất làm sau khi hiểu chuyện là kiên quyết đổi sang họ mẹ.
Lúc Lương Kiều còn nhỏ, trước khi Lương Quốc Hưng cùng Trâu Từ Cầm ly hôn, vẫn là một người chồng và người cha tốt, với Trâu Từ Cầm tương kính như tân, với Lương Kiều cũng đau đến tận xương tủy. Đáng tiếc về sau khi ông ta tái hôn có xích mích với nhà xưởng nên bị tinh giảm biên chế, sau khi thất nghiệp dường như thay đổi thành một người hoàn toàn khác, ích kỷ tham tiền lại vô liêm sỉ, ỷ vào Trâu Từ Cầm mềm lòng, một lần lại một lần lừa tiền của bà.
Bởi vì chuyện này mà Lương Kiều cùng Trâu Dung Dung khuyên qua cũng mắng qua mẹ, nhưng bà nhu nhược mềm lòng cả đời, đối với Lương Quốc Hưng vĩnh viễn đều không hạ được quyết tâm.
Lương Kiều cũng trầm mặc xuống, một hồi lâu mới nói: "Chị đây vẫn còn sống, chuyện tiền bạc không tới phiên em quan tâm, em đi học cho giỏi là được. Một lát nữa chị sẽ đưa tiền học phí và phí sinh hoạt cho em, em từ chối công việc làm người mẫu kia đi, về sau có chuyện gì thì thương lượng với chị trước, không được phép làm như chị là người mù mà chơi đùa, nếu không chị sẽ thực sự cắt đứt chân của em."
"Em không muốn tiền của chị..." Giọng nói Trâu Dung Dung rầu rĩ: "Em có năng lực nuôi sống bản thân!"
"À." Giọng nói của Lương Kiều rất lạnh nhạt: "Vậy trước tiên em đánh với chị một trận, đánh thắng được thì chị sẽ để cho em tự lực cánh sinh."
"Không phải chị đã học qua tae kwon do vài năm sao, ỷ thế hiếp người..." Hốc mắt Trâu Dung Dung hơi hồng, hít mũi một cái, ngừng dừng một cái, nhanh chóng nói câu "Lương Kiều em yêu chị!" Sau đó nhanh chóng cúp điện thoại.
"..." Lương Kiều cầm lấy điện thoại ngẩn người, một hồi lâu cười rộ lên, nói thầm một câu: "Buồn nôn muốn chết!"
Cúp điện thoại Lương Kiều trực tiếp chuyển khoản ngân hàng hai vạn cho Trâu Dung Dung, trong nháy mắt số dư còn lại thiếu một nửa. Lương Kiều thở một hơi, tự nhủ: "Đến thời điểm cố gắng kiếm tiền chao ôi..."
Tác giả đầu bảng ở phòng làm việc Duyệt Kỷ -
- Họa Trung Quyền, gần đây có sách mới muốn đưa ra thị trường, nhà xuất bản gọi điện thoại đến đây nói sách mẫu đã in ra, nhưng vì biên tập viên -
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!