Chương 50: (Vô Đề)

Edit: Thố Lạt

Sau khi xong việc, Quan Hành dựa vào ghế sofa nghỉ ngơi, Lương Kiều xuống khỏi người anh, đi vào phòng tắm để tắm rửa. Quan Hành vội nhảy lên muốn theo vào, bị cô ấn đầu đẩy ra: "Ngày mai còn phải đi làm, đừng phá."

Quan Hành vẫn đang ra sức vùng vẫy: "Anh chỉ tắm, không làm gì khác."

"Đợi bên ngoài đi, ngoan," Lương Kiều sờ má anh, đóng cửa lại.

Quan Hành không còn cách gì khác, đành chờ cô tắm xong. 

Anh thường mang theo áo ngủ cuả mình sang đây, tắm xong thay, bên hông đeo dây lỏng lẻo, ra khỏi phòng tắm.

Lương Kiều tựa vào đầu giường cầm sách đọc, là sách mới được đưa ra thị trường thời gian trước của Ngư Tiểu Trù, những bình luận của độc giả trong sách cô đều đánh dấu lại, đang lần lượt cân nhắc.

"Hôm nay anh có thể ngủ trên không?" Quan Hành ngồi bên giường nhàn nhã hỏi, áo ngủ màu xám bạc tùy tiện mà không gò bó, cổ áo lộ ra một mảng ngực lớn rắn chắc.

Lương Kiều vươn tay nhéo anh một cái.

Quan Hành xốc chăn của cô lên rồi ngồi vào, trên người cô mặc một quần áo hồng nhạt viền đen,  phía dưới cũng chỉ có tam giác nhỏ, chân dài trần trụi giấu trong chăn.

Quan Hành ôm lấy cô từ phía sau, hai chân ở bên trong kẹp chặt lấy hai chân cô, cúi đầu xem sách trong tay cô: "Em đang xem gì vậy?"

"Tiểu thuyết ngôn tình," Lương Kiều vươn tay sờ áo ngủ của anh, cảm giác trên tay rất dễ chịu.

Cô sờ tới sờ lui, Quan Hành cũng không chịu yếu thế sờ soạng trên người cô.

Một lát sau cô bỗng quay đầu nói: "Cởi."

Quan Hành nhíu mày, híp mắt nhìn cô, ngón tay khẽ vẽ lên cằm cô, cố ý hạ giọng hỏi bên tai cô: "Lại muốn rồi à?" Lương Kiều nháy mắt mấy cái, không nói lời nào, anh làm bộ làm tịch thở dài, làm như bất đắc dĩ nói: "Thật hết cách với em."

Nói xong nhanh chóng cởi áo ngủ.

Vừa muốn tiện tay quăng qua, lại bị Lương Kiều lấy lại. Cô úp sách lên đầu giường, sau đó đứng thẳng đối diện anh, cởi từng nút áo.

Bên trong không có gì. Kéo áo ra là một phong cảnh đẹp.

Ánh mắt Quan Hành nóng lên, lại muốn ra tay.

Lương Kiều lại xoay người cầm áo ngủ tơ tằm của anh khoác lên, thắt dây lưng lại, tay áo chỉ để lộ một ngón tay trắng mịn.

"Tốt!" Sau khi cô mặc vào lại trở lại trong lòng Quan Hành, nhét quyển sách kia vào tay anh, bản thân lui xuống, đầu gối lên ngực anh, thoải mái nhắm mắt lại. "Anh đọc cho em nghe."

"..."

Vẻ mặt người đàn ông bị lừa không thể yêu nổi, tiện tay lật hai trang, cau một bên mày: "Anh không đọc thứ này."

Lương Kiều liền ngẩng đầu lên, nâng mặt anh, thơm vài cái lên môi anh, nhắm mắt lại thúc giục anh: "Mau đọc đi."

Quan Hành hết cách, lật lại trang cô vừa đọc, phần gạch chân chỉ có mấy đoạn ngắn ngủi, anh xem lướt qua một lần, sau đó --

"Cái quỷ gì đây! Đây là sách cao H sao?... Nàng đứng dưới ánh nến, tháo mũ phượng xuống, cẩn thận đặt lên bàn gỗ... Cởi ra một lớp quần áo đỏ tươi, cuối cùng chỉ còn một cái yếm thêu hình uyên ương nghịch nước đỏ thẫm, treo trên thân thể ngọc như  liễu yếu trong gió. Nàng chậm rãi cầm lấy bàn tay người đàn ông đang buông xuống bên người, đặt lên đai lưng thắt lỏng lẻo phía sau..."

Lương Kiều nằm trên người anh cười đến run rẩy.

"Cái này có gì hay để đọc, anh làm cho em xem." Quan Hành hừ một tiếng, xoay người đè lên cô.....

Cuộc thi cuối kì, của Trâu Dung Dung vừa kết lúc, cô liền thu dọn hành lí chạy tới nhà Lương Kiều ngay trong ngày, nhưng trong nhà lại không có ai.

Xem giờ, còn chưa đến mười phút nữa là sáu giờ, giờ này vẫn chưa tan làm sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!