Chương 5: Giày đâu

Bên ngoài mưa đã tạnh, trên đường lưu lại những vũng nước to nhỏ khác nhau, không khí vẫn còn ẩm ướt .

Hơn chín rưỡi, đi làm cũng đã muộn, Lương Kiều dứt khoát không đi vội vàng nữa, đứng bên đường của hội sở tìm xe, định về nhà trước thu dọn và thay một bộ quần áo khác. Tay phải vừa giơ ra, cổ tay đột nhiên bị người nắm lấy, cô vô thức quay đầu, nhìn thấy một gương mặt tương đối tiều tụy.

Lương Kiều bực bội "Chậc" một tiếng, nhíu mày bỏ qua: "Tại sao anh lại ở chỗ này?"

Hà Lập Hâm mím chặt môi không nói một lời, lại muốn đi kéo tay cô, bị Lương Kiều phản ứng nhanh né tránh được: "Anh lên cơn thần kinh gì vậy!"

Sắc mặt Hà Lập Hâm rất kém, giống như một đêm chưa ngủ, trên cằm đã mọc râu lún phún, trước mắt là hai mảnh xanh đen, đầu tóc rối loạn, nhìn cả người hết sức tiều tụy, nhưng trong mắt lại bắn ra ánh sáng dị thường, sít sao nhìn chằm chằm Lương Kiều, quét mắt nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần.

Lông mày hắn ta nhíu lại rất chặt, dường như không còn nhìn thấy thứ gì nữa, lại đột nhiên dí sát vào người cô ngửi ngửi vài lần, trong nháy mắt sắc mặt trở nên có chút đáng sợ.

"Em ngủ với anh ta?" Hắn ta mãnh liệt nắm lấy bả vai Lương Kiều, dùng sức lớn đến dọa người: "Có phải hay không!"

Đột nhiên hắn ta nổi điên như vậy, Lương Kiều lại bình tĩnh dị thường, thậm chí còn không buồn thoát khỏi tay hắn ta, chỉ nhìn hắn ta trong chốc lát, hơi mỉa mai cười một tiếng: "Anh đợi một đêm ở đây chỉ để hỏi vấn đề này?"

Hà Lập Hâm cắn răng, ánh mắt nảy sinh chút ác độc, lại không trả lời.

Lương Kiều châm chọc "A" một tiếng: "Nếu không muốn tôi ngủ với người khác, lúc tôi bị mang đi, tại sao anh không ngăn cản? Ở lì chỗ này một đêm cũng không có can đảm cướp người, bây giờ chạy đến chất vấn tôi là có ý gì?"

Lời này quá mức châm chọc, mí mắt Hà Lập Hâm giật giật, môi run rẩy hai cái, cái gì cũng không nói lên lời.

Lương Kiều làm bộ không thấy được đáy mắt hắn ta đang thương tâm, dễ dàng đẩy tay hắn ta đang ở trên người mình ra, phủi vài cái trên quần áo: "Đầu tiên, chúng ta đã chia tay đã nhiều năm như vậy, anh không có lập trường quan tâm tôi ngủ với ai; tiếp theo, anh ngủ với phụ nữ gấp nhiều lần tôi ngủ, không có tư cách nổi cơn thần kinh ở đây với tôi. Có công phu này, không bằng đi coi chừng bạn gái bạch phú mỹ của anh, thuận tiện đếm xem hai người chuẩn bị bao nhiêu nón xanh cho đối phương, lại trao đổi về vấn đề tâm đắc là bắt cá hai tay, có nhiều ý tứ, đúng không."

Tay Hà Lập Hâm vô lực rũ xuống, trong nháy mắt dáng vẻ kiêu căng như bị diệt hết, lưng cao ngất cũng trơ nên hơi còng ."Thật xin lỗi, anh..."

"Đủ rồi!" Lương Kiều không kiên nhẫn khoát tay áo: "Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, trông thấy đã phiền!"

Cô tiến lên vài bước để gọi xe, Hà Lập Hâm đứng ở tại chỗ nhìn cô, cúi bả vai, thần sắc cô đơn. Mãi cho đến khi Lương Kiều lên xe, xe taxi màu vàng xanh không lưu luyến gì mà chạy nhanh đi, hắn ta mới kêu một tiếng rất nhẹ: "Kiều Kiều..."

Nói địa chỉ với người lái xe, Lương Kiều lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại xin nghỉ cho chủ bút Vạn Thiên, nói láo dì cả đến thân thể không thoải mái.

Vạn Thiên mắng cô một trận: "Đầu óc cô có thể con mẹ nó dài hơn không, mỗi lần lười biếng xin nghỉ đều nói dì cả đến, một tháng ít thì hai ba lần, nhiều thì năm sáu lần, cô dứt khoát nghỉ một tháng cho rồi! Vừa lười lại ngu xuẩn, ban đầu tôi mẹ nó mắt bị mù sao vì cái gì mà tuyển cô vào!"

Lương Kiều lập tức làm bộ tín hiệu không tốt, nhanh chóng cúp điện thoại, thở một hơi, dựa vào đến trên ghế dựa. Tính tình nóng nảy như thế, vừa nghe cũng biết chủ bút thật sự bị dì cả đến thăm, ha ha.

Cả đêm không nhìn di động, tin tức chưa đọc đã đầy màn hình. Ngón tay cô nhẹ nhàng gẩy qua màn hình di động, trước tiên nhấn vào biểu tượng mặt của người kia. Hình như hôm qua cô ấy có việc muốn nói.

Y Nhân Diện: Biên tập, xin lỗi nhé, em đã chuyển sách mới sang cho bên Phạm Hoa Liễu rồi, phiền toái chị giúp em nhiều như thế, cuối cùng còn bắt chị thu dọn... Chị sẽ không trách em chứ? ╥﹏╥

Tôi nhổ vào? ? ?

Một ngọn lửa vô danh vèo một cái chạy toán loạn trên trán, trong nháy mắt gót chân Lương Kiều đang bị đè ép như lò xo bắn lên, nhìn chằm chằm vào hai câu nói kia đọc tới đọc lui mấy lần, xác định quả thật mình không nhìn lầm, tức giận đến nỗi không nhịn được, hung hăng nện một quyền vào chỗ ngồi phía trước.

"Làm sao, làm sao vậy?" Người lái xe bị cô dọa sợ hết hồn.

Lương Kiều thu lửa giận vào, nặn ra một nụ cười: "Không có chuyện gì, bác tiếp tục lái."

Y Nhân Diện là một tác giả dưới quyền của Lương Kiều, theo cô cũng đã ba năm, lúc đó còn không có tiếng tăm gì, đến bây giờ chạm tay có thể bỏng, có thể nói là một tay cô nâng lên.

Nhưng mà Y Nhân Diện càng ngày càng đỏ hơn rồi, chậm rãi mà thần kì, mặc dù Lương Kiều liên tục tranh thủ tiền nhuận bút cao hơn cho cô ta, nhưng phía trên còn có lão đại Vạn Thiên đè nặng giá, cho nên rốt cục vẫn bị đối thủ [ Phạm Hoa ] ra giá cao hơn mà nẫng tay trên .

Chuyện này so với thất thân càng làm cho Lương Kiều tức giận hơn, đều do lão tử Vạn Thiên kia keo kiệt!

Về đến nhà tất cả đều còn nguyên trạng thái như lúc cô rời đi tối hôm qua, chén mì còn đặt trên mặt bàn, đã biến thành một đống. Lương Kiều hơi đau lòng đổ sạch, bỏ bát vào bồn rửa.

Bên trong đã có vài đống bát đũa, sẽ chờ Phỉ Phỉ trở về rửa.

Cô pha nước tắm, thêm chút tinh dầu, chậm rãi nằm vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!