"Leng keng - - "
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Quan Hành đang chống nạnh đứng bên giường trừng mắt nhìn người phụ nữ ngủ say như chết trên giường, vừa nghe thấy tiếng vang, lập tức xỏ dép lấy tốc độ ánh sáng bay tới mở cửa.
Trương Vĩ ở ngoài cửa nhiệt tình nói "Buổi sáng tốt lành", mang theo hai túi đồ lớn muốn đi vào.
Sau đó bị Quan Hành tay mắt lanh lẹ chặn ngang đẩy ra.
Dùng sức lớn, Trương Vĩ trực tiếp lui về phía sau hai bước đụng vào tường phía bên đối diện hành lang, hộp được đóng gói trong tay bị lắc mấy cái, không biết cháo bên trong có bị đổ ra không nữa.
"Lão đại..." Sau khi trợ lý Trương khiếp sợ liền bày ra khuôn mặt ủy khuất: "Tại sao anh lại đẩy tôi?"
"Xuỵt - -" Quan Hành lén lén lút lút đứng bên cửa, chỉ để hé ra một khe hở rất nhỏ, lộ ra nửa gương mặt cùng một con mắt, thò tay ra từ khe hở, đè thấp giọng nói: "Đưa quần áo cho tôi!"
Ông chủ không có lương tâm! Sáng sớm đã gọi điện thoại cho anh ta bắt mang quần áo đến, anh ta ngàn dặm xa xôi chạy tới, vậy mà đến cửa cũng không cho vào... Lãnh khốc vô tình như thế, chẳng lẽ anh ta bị thất sủng rồi sao? QAQ
Trợ lý Trương nói lảm nhảm đưa quần áo cùng đồ ăn thuận tiện mua ở nhà hàng lúc thuận đường đến: "Quần áo đã ủi qua, áo trong, cà vạt và áo sơ mi đã chọn cho anh hai bộ phù hợp, anh chỉ cần chọn một bộ rồi mặc là được. Tôi mang cho anh sớm một chút, tôm chiên giòn, gạch cua bao, cả nĩa còn có cháo tôm tươi, nếu nguội rồi anh có thể gọi phục vụ để hâm lại..."
Trợ lý Trương còn lề mề chưa dặn dò xong, tất cả đã bị Quan Hành không kiên nhẫn giật lấy: "Được rồi được rồi, nói năng dài dòng, cậu là phụ nữ sao!"
Quần áo cùng đồ ăn chiếm nhiều diện tích, để thuận tiện cho việc mang vào, Quan Hành không thể không hé cửa ra một chút.
Trợ lý Trương bị ghét bỏ bất mãn trừng mắt nhìn cánh cửa kéo ra rồi nhanh chóng bị đóng lại, sau đó trong hai giây ngắn ngủi, ngạc nhiên phát hiện trên cổ của ông chủ nhà mình có hai dấu móng tay màu đỏ! Dấu móng tay! ! !
Trợ lý Trương: Σ ( ° △°||| )︴
Trong phòng nhất định có! Phụ! Nữ!
Không trách được không cho anh ta! Tiến! Vào!
Oa oa vậy là anh ta bị thất! Sủng! !Buổi sáng khi Lương Kiều mở mắt ra, ngây ngốc nhìn đèn thủy tinh được thiết kế theo phong cách Châu Âu trên trần nhà một lúc. Tối hôm qua cô cũng chỉ uống hơn nửa ly rượu đỏ, không đến mức nhiều lắm, chuyện xảy ra sau đó tùy tiện nghĩ lại cũng có thể nhớ rõ ràng.
Hiện tại nhớ lại lúc đó, gần như có thể xác định rượu bị người ta hạ dược, về phần đầu sỏ gây nên, trừ lão quản lý Vương bụng phệ ra, không còn bất cứ người nào khác .
Sau khi suy nghĩ một lúc:
Phản ứng đầu tiên -
- TMD đừng để cho lão tử thấy ông một lần nữa, nếu không sẽ cạo hết tóc trên đầu ông để ông cảm nhận thấy sự ấm áp của ánh nắng mặt trời!
Phản ứng thứ hai -
- vô cùng may mắn, trúng chiêu là cô chứ không phải Trâu Dung Dung... Nhân tiện, Trâu Dung Dung con mẹ cô nếu không lo học hành cho tử tế lão tử sẽ ăn tươi nuốt sống cô.
Phản ứng thứ ba -
- đợi chút, tại sao trong đầu chỉ toàn hiện ra hình ảnh cô điên cuồng xé quần áo của người đàn ông kia? Tại sao cô lại không bị ngăn trở? ? ? Σ ( ° △°||| )︴
Nhưng mà phải nói dáng người của anh đẹp trai rất tuyệt, cả người đẹp bắp thịt rắn chắc, còn có đôi chân dài mạnh mẽ cường tráng... Khụ!
Lương Kiều vì tiết tháo cùng trinh tiết đã mất của mình mà thương tiếc ngắn ngủi mấy giây, sau đó nhéo nhéo thân thể còn mỏi nhừ của mình, vặn vẹo ở trên giường một lúc, duỗi lưng một cái, ngồi dậy.
Tất cả mọi người đều là người trưởng thành, mặc dù bản thân cô bảo thủ, nhưng tư tưởng vẫn rất giải phóng, tình một đêm mà thôi, không đến mức vô cùng hối hận. Chẳng qua nếu như điều kiện tiên quyết là bị người ta hạ dược ngay từ đầu, sẽ rất buồn bực. Cảm giác bị tính kế mặc cho người định đoạt này làm cho cô cực kỳ khó chịu.
Hơn nữa đối với chuyện tối ngày hôm qua, điểm khó để tiếp nhận nhất chính là, đối tượng là một người không rõ lai lịch, thậm chí người đàn ông xa lạ kia có thể mang theo bệnh khuẩn hay không cũng không thể xác định, mặc dù tướng mạo và dáng người của anh ta đều là hạng nhất.
"Tỉnh rồi à?"
Giọng nam vừa dày vừa trầm vang lên không hề báo trước, Lương Kiều thình lình bị sợ dọa hết hồn, ngừng động tác ưỡn ngực ngáp lại, nhấc tay kéo chăn vừa bị nhấc lên lúc vừa rồi, che ở trước ngực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!