Editor: Linh Đang
PS: từ chương này là tg không đặt tên chương nữa *chẹp chẹp*
Trong thang máy có không ít người, Lương Kiều chột dạ nhìn chung quanh.
Vắt ngang ở trên eo cô là cánh tay cứng rắn, rắn chắc mạnh mẽ, anh chỉ để ở nơi đó, cũng không có động tác dư thừa, nhưng không thể bỏ qua sức mạnh dồn vào đó.
Không có ai chú ý tới bên này, Lương Kiều cũng không giãy giụa, khẽ dựa vào ngực Quan Hành, tùy ý để anh ôm.
Quanh thân đều bị hơi thở cương nghị ấm áp của người đàn ông bao vây lấy, thế nhưng vô cùng thoải mái.
Dáng đứng của một người so với một người lại thẳng tắp hơn, biểu hiện trên mặt cũng vô cùng phù hợp, ngoại trừ đứng ở khoảng cách vô cùng gần, từ xa nhìn lại tựa như hai người không có chút liên quan nào.
Trương Vĩ đứng ở bên trái, không nhìn thấy tay phải của Quan Hành đang đặt ở ngang hông Lương Kiều, nhưng mà anh ta thấy trước ngực cùng sau lưng hai người bọn họ như dính sát cùng một chỗ, trong lúc nhất thời cõi lòng tan nát rơi đầy đất.
Hôm qua mới suy nghĩ cẩn thận thái độ của lão đại với Lương tiểu thư rất đặc thù, hôm nay liền phát hiện thì ra người ta chính là anh tình tôi nguyện... Trương Vĩ nhặt lên mảnh vụn trái tim nhỏ rơi đầy đất của mình, yên lặng đứng xa một chút.
Thang máy chậm rãi đi lên. Không đầy một lát, tay Quan Hành đặt tại ngang hông Lương Kiều đột nhiên động động, ngón trỏ hơi cong, cách áo sơ mi cào vào eo cô một cái.
Lương Kiều không sợ ngứa, nhưng anh cào một cái kia không chỉ là ngứa, còn có một chút cảm giác khác thường. Cô không biến sắc ngẩng lên tay đè chặt mu bàn tay Quan Hành, ý bảo anh không nên cử động.
Quan Hành quả thực đàng hoàng, nhưng cũng không lâu lắm, ngón tay lại khẽ động, gẩy một cái vào chỗ vừa rồi.
Lương Kiều thấy anh không nghe lời, liền vòng tay qua đằng sau, sờ đến phía ngoài bắp đùi anh, muốn cấu một cái. Nhưng mà da thịt trên đùi anh quá rắn chắc, căn bản lần thứ hai cô không cấu được.
Lồng ngực sau lưng khẽ run rẩy, dường như là đang cười.
Lương Kiều nghiến nghiến răng, tay chuyển phương hướng, trượt đến bên đùi anh. Mò một chút cũng tốt, cấu một chút cũng tốt, anh đều có thể chịu được. Nhưng động tác của cô còn chưa bắt đầu, Quan Hành đã nhanh chóng bắt được cánh tay đang ở trên lưng mình, nắm lấy móng vuốt không yên vị của cô.
Lá gan của người phụ nữ này còn lớn hơn của anh, ở chỗ như thế này còn lừa được anh?
Anh cưỡng chế lôi tay Lương Kiều ra ngoài, nắm trong lòng bàn tay không cho cô động.
Nhiều người ở đây, Lương Kiều cũng không muốn cùng anh nháo, tùy ý để anh cầm lấy tay.
Hai cánh tay sít sao nắm lấy ở chỗ không có người nhìn thấy.
Thang máy rất nhanh đến tầng 18, Lương Kiều quơ quơ tay, lúc này Quan Hành mới buông cô ra.
Lương Kiều chen từ trong đám người ra ngoài, trên tay có cảm giác lành lạnh, cô cúi đầu nhìn nhìn, lòng bàn tay mu bàn tay đều có một tầng mồ hôi mỏng.
Trong thang máy, trong lòng bàn tay Quan Hành cũng ẩm ướt, ngón tay cuộn lại một cái, sau đó lặng lẽ cọ xát ở trên quần.
Trương Vĩ bên cạnh ỉu xìu, tâm tư anh đều ở nơi khác, cũng không có để ý.
Đầu tư cho một bộ phim điện ảnh mới, diễn viên đều đã thích hợp, mặt khác kịch bản của bộ phim này đang trong lúc bàn bạc, buổi sáng mở một hội nghị công tác ngắn gọn, Trương Vĩ đi theo sau Quan Hành trở lại phòng làm việc, dặn dò công việc một chút, sau đó liền đi tưới nước cho mấy chậu cây đặt bên cửa sổ.
Dưới cờ Quang Diệu vừa mới thành lập một công ty đại diện, đã đoạt được một vài nhân vật tai to mặt lớn từ những công ty khác, trừ lần đó ra cũng vẫn đang xem xét vài người mới, người phụ trách mang danh sách lựa chọn một nhóm người từ học viện giao lên, Quan Hành từng bước từng bước xem qua, tổng cộng mười lăm người, bị anh đánh trượt năm người.
"Mấy người này phong cách đại chúng hoá không có gì đặc sắc, cho trượt." Anh ném văn kiện đã phê qua một bên, cầm lấy một bản khác.
Trương Vĩ chọc lá cây xấu hổ, không yên lòng đáp một tiếng.
Quan Hành dời ánh mắt khỏi chồng văn kiện, hai mắt nhìn anh ta, nhíu mày gõ lên bàn: "Cậu nhàn như thế, công việc làm xong hết rồi à?"
"A!" Trương Vĩ nhanh chóng định thần lại, vội vàng bỏ lá cây xấu hổ xuống, cầm lấy cái xẻng nhỏ cùng phân bón của mình chuẩn bị rời đi. Đi hai bước anh ta lại dừng lại, nhắc nhở Quan Hành, "Lão đại, hôm nay anh nên đi bệnh viện tái khám. Thời gian trước ba giờ chiều tôi đã thu xếp rồi, ba giờ rưỡi có hội nghị, buổi tối có hẹn ăn cơm với đạo diễn Lâm.
Còn có, mười giờ buổi sáng ngày mai bay tới Hong Kong."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!