.
Hà Lập Hâm trở lại chỗ ngồi của mình, hai cô nàng gợi cảm lập tức đi lên, ôm cánh tay anh ta, khe rãnh bầu ngực bị áo ngực bó sát chen lấn ra như có như không ma sát trên làn da anh ta. Hà Lập Hâm uống một ngụm rượu, ánh mắt đảo qua một mảnh phong cảnh tươi đẹp phía dưới: "cup D?"
Cô gái liền dỗi hờn đập một cái vào ngực anh ta: "Anh thật xấu, như vậy cũng có thể cảm giác được!"
Hà Lập Hâm nở nụ cười, không nói gì, tùy ý để cô ta dính vào.
Quản lý Vương trơ mắt nhìn Hà Lập Hâm bị bóp bẹp bên cạnh Trâu Dung Dung, bưng hai ly thủy tinh đến, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Dung Dung, vừa rồi tôi nặng lời rồi, cho tôi xin lỗi cô. Chúng ta là công ty đứng đắn, các cô không giống với những tiểu thư này, mấy người đó buôn bán, chúng ta chỉ là tiếp khách hàng ăn một bữa cơm mà thôi, đúng không? Tôi cũng không muốn phải bức cô, nhưng mà khách hàng gọi tên muốn uống với cô một ly, tôi không nể mặt cũng không phải đúng không?"
Quản lý Vương ưỡn mặt, nhẫn nại nói: "Như thế này đi, cô kính Hà tổng một ly rượu, uống xong tôi sẽ để cô tự do về nhà, thế nào?"
Trâu Dung Dung đang lo lắng vì Lương Kiều sẽ qua đây ngay lập tức, nghe xong lời này cắn môi suy tư mấy giây, cuối cùng thỏa hiệp: "Ông nói thế, vậy thì một ly, uống xong sẽ đi!"
"Được được được, uống xong sẽ đi!" Quản lý Vương cười ha hả phụ họa.
Không phải chỉ là kính tên cặn bã Hà Lập Hâm kia một ly rượu sao, dù sao vẫn tốt hơn so với để Lương Kiều vào đây nhìn thấy những hình ảnh buồn nôn này.
Trâu Dung Dung hình thành tâm lý cho mình xong, thở ra một hơi, đứng lên như tráng sĩ chịu trận, sau đó nhận ly rượu từ trong tay quản lý Vương.
Còn chưa cầm chắc, hai ly rượu đã bị người khác cướp đi, cùng lúc đó giọng nói của Lương Kiều vang lên bên tai, dường như còn mang theo hơi ẩm: " Rượu này tôi thay cô ấy uống."
Hai người Trâu Dung Dung và quản lý Vương còn chưa kịp phản ứng, Lương Kiều đã hơi ngửa đầu uống sạch ly rượu, sau khi uống xong còn nâng ly rượu quơ quơ về phía ông ta.
Trâu Dung Dung ngẩn người: "Lương Kiều, chị..."
Bên này Trâu Dung Dung vừa đáp lại, lại đã có người khác dính vào, quản lý Vương vốn rất mất hứng, nhíu lông mày quay đầu, nháy mắt thấy rõ người mới đến, đôi mắt lập tức sáng lên. Cô gái mảnh mai xinh đẹp như thế này từ đâu ra vậy!
Vóc dáng ít nhất một mét bảy, hai đùi thon dài dưới váy phải đến 40 tấc*, trong không khí tràn ngập xa hoa lãng phí này đi tới đi lui, vô cùng chọc người; tóc quăn tự nhiên xoã tung, giống như hời hợt chăm chút qua, lại mang cảm giác lười biếng gợi cảm; ngũ quan đoan chính mang theo chút anh khí, đôi mắt hơi vểnh lên phi thường dễ thương, trên người chỉ mặc váy liền thân và áo gió vô cùng đơn giản, cũng mang đến cảm giác phong tình vạn chủng.
*1 tấc= 10 cm, 40 tấc= 4m ???? 0_0
Người con gái trưởng thành mê người đến mức này, còn mỹ hơn mấy cô gái trẻ ông ta có rất nhiều!
Uống rượu xong rồi, Lương Kiều kéo Trâu Dung Dung muốn đi, người đàn ông mạnh mẽ lúc nãy lập tức kéo lấy cổ tay Trâu Dung Dung, thái độ rất kiên quyết: "Cô ấy vẫn không thể đi."
Hình như Trâu Dung Dung bị làm cho đau, kêu một tiếng, lông mày Lương Kiều lập tức nhíu lại, lạnh lùng nói: "Buông cô ấy ra!"
Người đàn ông đó còn không động đến một cái, ánh mắt quét qua khuôn mặt cô, mang theo vẻ vô cùng khinh thường.
Lương Kiều bắt lấy một ngón tay của hắn ta, nhanh chóng bẻ quặt ra phía sau. Người đàn ông đó kịp thời buông lỏng tay, cổ tay vặn một cái đã thoát ra khỏi tay cô, sau đó dễ dàng nắm ngược lại cổ tay cô, mỉa mai cười một tiếng, đồng thời dùng sức nhéo một cái. Lúc này Lương Kiều kêu lên một tiếng đau đớn, cánh tay thiếu chút nữa bị hắn bẻ gãy.
Mẹ nó, thế mà đụng phải một cao thủ!
"Buông tay buông tay, đừng làm mỹ nữ bị thương." Quản lý Vương kịp thời nói. Người kia nhìn Lương Kiều một cái, theo lời buông tay, lui về sau một bước, vừa vặn ngăn cản bên cửa.
Quản lý Vương nuốt một ngụm nước bọt, khó nén được ngạc nhiên mừng rỡ quan sát Lương Kiều, hỏi Trâu Dung Dung: " Vị này là?"
Lương Kiều đang vân vê cổ tay, nghe vậy khóe miệng nhếch lên, mang theo chút hứng thú nói: "Mẹ của cô ấy."
"Ha ha ha ha, mỹ nữ thật biết nói đùa!" Quản lý Vương đương nhiên không tin: "Tôi từng tuổi này, vẫn còn chút khả năng phân biệt, hai người là chị em đúng không, lớn lên trông rất giống nhau đấy, tính cách cũng tương tự đủ cay độc! Chậc chậc, cha mẹ hai cô thật là có phúc khí, sinh được hai chị em xinh đẹp thế này, đời trước nhất định tích lũy đại đức !"
Quản lý Vương khen tặng theo thói quen, không tới Trâu Dung Dung vừa nghe mấy lời này sắc mặt trầm xuống, còn trừng mắt liếc ông ta một cái. Lương Kiều ngược lại không có phản ứng gì, một bên suy nghĩ làm cách nào để mang Trâu Dung Dung đi, một bên lo chu toàn với ông ta.
"Ngài nói chuyện phiếm như thế, vừa nhìn đã biết quý nhân làm ăn lớn, quý danh là gì vậy?"
"Không dám họ Vương." Quản lý Vương cười tủm tỉm sờ sờ ót, móc ra một tấm danh thiếp đưa cho cô: "Để cho thuận tiện thì dùng danh thiếp được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!