Chương 18: Nâng hoa

Đêm hôm đó Quan Hành trực tiếp rời khỏi quán ăn đêm, khi Lương Kiều nhìn

thấy anh một lần nữa, đã là ở trong hôn lễ ngày hôm sau.

Mặc dù trong lúc này hôn lễ đang hết sức lưu hành đoàn phù dâu phù rể,

nhưng Phỉ Phỉ kiên trì chỉ dùng một người dâu phụ, nói là như thế mới có thể làm nổi bật ý nghĩa đặc biệt của Lương Kiều đối với cô.

Phù rể là anh em tốt nhất của Tiếu Phàn, là lần đầu tiên Lương Kiều gặp.

Nghe nói là bác sĩ, buổi tối trước hôm đó còn phải trực ban, cho nên

không tham gia party độc thân của Phỉ Phỉ.

Từ sớm Phỉ Phỉ đã lén lút nghe từ Tiếu Phàn -

- bác sĩ này trước mắt vẫn còn độc thân, 28 tuổi, không có ham mê bất lương; từng trải qua hai đoạn tình sử, đều có kết cục là bị người ta đá; gia thế trong sạch, cha mẹ đều là người hiền lành, đối với cuộc sống riêng tư của anh ta rất ít hỏi đến.

Tổng thể mà nói điều kiện còn vô cùng không tệ.

Phỉ Phỉ hỏi Lương Kiều có hứng thú hay không, nghĩ muốn tạo cơ hội cho bọn

họ quen biết, thành là tốt nhất, thân càng thêm thân; không thành cũng

không quan hệ, hai bên đều là người hết sức hiểu biết, tiếp tục làm bạn

vẫn không thành vấn đề.

Nhưng mà bị Lương Kiều hi hi ha ha chuyển hướng đề tài. Tạm thời cô chưa có hứng thú với đàn ông.

Thật ra thì theo lương tâm mà nói, bác sĩ này thực sự thật tốt, tướng mạo

nhã nhặn, con người cũng rất ôn hòa lịch sự, khuyết điểm duy nhất là vóc dáng có chút thấp. Đương nhiên cái "Thấp" này là so với Lương Kiều mà

nói-

- vóc dáng của cô tương đối cao, 1m72, tùy tiện đi giày cao gót

cũng đến 1m8, bác sĩ kia đi giày da cũng chỉ cao khoảng 178 gì đó.

Lương Kiều vì không muốn đoạt danh tiếng của người khác, không chỉ mặc bộ váy hết sức mộc mạc, còn đi một đôi giày đế bằng rất thấp, cho nên đứng

chung một chỗ với người bác sĩ kia miễn cưỡng thấy đăng đối.

Trước khi nghi thức bắt đầu, Lương Kiều liên tục ở trong phòng nghỉ bồi Phỉ

Phỉ, tâm sự, hoặc kể cho cô nghe những câu chuyện ngắn khôi hài. Trong

phòng nghỉ tiếng cười vang lên không dứt, hôm nay Phỉ Phỉ cười rất

nhiều, đến nỗi lúc cười mà nước mắt cứ chảy ra, "Chao ôi mình không được rồi, đại Kiều đừng nói nữa, lớp trang điểm của mình sắp nhòe mất."

Lương Kiều lần lượt đưa khăn giấy cho Phỉ Phỉ, thỉnh thoảng lại dặm phấn trên mặt cho cô. Không có thợ trang điểm, tự mình phải cầm hộp phấn trang

điểm cho cô ấy thôi.

Lúc cô đang bận việc, Phỉ Phỉ nhắm mắt

lại, hai cánh tay đặt trên eo cô, than thở nói: "Về sau không có cậu

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!