Vừa nhìn thấy mỹ nữ
như chồn thấy gà, hai mắt Đông Vũ tỏa sáng tiến đến bên cạnh Lương Kiều, không thèm đếm xỉa đến ánh mắt khiển trách và khinh bỉ của một đám anh
em, tay đã đặt sau lưng cô, nghiêng người áp vào một chút, ưỡn mặt cười
hì hì đến gần: "Quý danh của mỹ nữ là gì?"
Đồng thời với khi nói chuyện, tầm mắt hạ từ mặt Lương Kiều xuống, xẹt qua chiếc cổ xinh
đẹp cùng xương quai xanh, dừng ở bộ ngực kiêu ngạo một lát, lại tiếp tục dời xuống, liếc qua đôi chân dài từng tấc từng tấc làm người ta chú ý,
cuối cùng dừng ở mũi chân đang khẽ đung đưa của cô.
Mẹ ruột của con ơi, thật là một cực phẩm!
Phỉ Phỉ vừa nhìn liền tức mà không biết nói sao, nhưng cho cùng Đông Vũ
không quen lại không thể mắng, tức giận đẩy Tiếu Phàn một phen, nhỏ
giọng mắng anh: "Anh xem người của anh đi!"
Tiếu Phàn nào biết hắn sẽ không biết xấu hổ mà cản trở anh, lúng túng ho một tiếng, muốn nhắc nhở cho Đông Vũ một chút.
Nhưng mà trong mắt Đông Vũ chỉ có mỹ nữ, đâu quản anh khụ không ho khan, ngã
bệnh thì về nhà tìm mẹ đi, đừng nhăn cản lão tử tán gái!
Trong đống anh em có người khinh bỉ chậc chậc hai tiếng: "Mất mặt!"
Đông Vũ không kiên nhẫn lắc lắc tay với bọn họ, ánh mắt cũng không chuyển
lấy một cái. Hắn lưu luyến dời ánh mắt khỏi đôi chân dài làm hắn không
cầm giữ được, giương mắt, chống lại một mắt cũng quyến rũ người không
kém gì đôi chân, trong nháy mắt nửa người đều yếu mềm.
Đông Vũ không nhịn được lại dựa vào gần hơn, chăm chú nhìn Lương Kiều khẽ
nhếch đôi môi kiều diễm lên. Đôi môi đỏ mọng kia nhìn rất đầy đặn mà lại có tính đàn hồi, nhất định vừa mê vừa say. Con mắt hắn phát ra ánh sáng xanh biếc sâu thẳm, giống như một con sói đói, hận không thể lập tức vồ lấy con mồi hung hăng gặm cắn hết.
"Không dám họ Ba." Đôi
môi vô cùng mỹ vị kia đột nhiên mấp máy, hàm răng trắng bóng như cánh
hoa khẽ mở ẩn hiện trong bóng tồi, Lương Kiều khẽ cười, không nhanh
không chậm phun ra một câu nói: "Anh có thể gọi tôi là ba ba ( cha)."
... Ba ba?
Đông Vũ vô thức nhỏ giọng lẩm bẩm lại một lần, đọc xong khóe miệng liền co
rút, tâm tình trở nên tương đối tế nhị. Hắn giương mắt, phát hiện trong
đôi mắt quyến rũ người đầy vẻ trào phúng.
Không thể tốn thời gian với cô gái này nữa, gục ngã!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!